Lục Kinh Vân hung hăng nhìn Bảo Nhi. Trong Phi Linh môn này nếu nói người nó sợ nhất chính là Nam thúc và sư phụ, thế nhưng đối tượng mà nó nằm mơ cũng muốn báo thù chính là Bảo nhi. Bảo nhi gần đây không để ý tới nó, hết lần này tới lần khác đánh nó. Mà ngay cả Bối nhi cũng không giúp được. Cho nên mỗi lần trước mặt Bảo nhi nó đều nghiến răng nghiến lợi.
- Kinh Vân, sư phụ của ngươi quá lợi hại, ngay cả phụ mẫu của ta cũng không phải là đối thủ. Ngươi trước tiên nên cố gắng cho tốt, đừng mơ mộng quá.
Bối nhi uyển chuyển nói với Lục Kinh Vân.
- Ngay cả ngươi cũng đả kích ta.
Lục Kinh Vân nhìn Bối nhi, vẻ mặt bất đắc dĩ.
- Kinh Vân, con nên cố gắng cho tốt. Một ngày nào đó cũng sẽ trở thành cường giả giống như sư phụ của con.
Bắc Cung Vô Song ngồi bên cạnh Lục Kinh Vân, dịu dàng cười nói. Chúng cường giả, hộ pháp Bắc Cung gia tộc đứng sau lưng có chút hứng thù nhìn năm người trẻ tuổi trên quảng trường. Trong đó có ba người so với đệ tử trẻ tuổi đồng lứa trong Bắc Cung gia cũng tuyệt không kém.
- Vẫn là sư mẫu nói đúng.
Lục KInh Vân cao hứng nói, đối với vị sư mẫu này nó cực kỳ yêu thích, bởi vì nó thu được không ít chỗ tốt. Thậm chí trên người mười mấy người bên cạnh sư mẫu cũng mạnh mẽ thu hoạch không ít.
Phanh Phanh.
Trong quảng trường vang lên âm thanh trầm thấp. Năm người Niếp Phong, Đoan Mộc Hồng Chí, Hoàng Tĩnh Ngọc công kích, thế nhưng ngay cả chéo áo của Lục Thiếu Du cũng không thể đụng vào được.
- Vũ giả thuộc tính thổ dùng sự trầm ổn, công kích nặng nề, hùng hậu. Thuộc tính phong nhanh chóng biến ảo, thuộc tính mộc xảo trá quỷ dị. Thuộc tính thủy biến hóa kéo dài hóa thành băng lạnh lẽo. Thuộc tính hỏa nóng bỏng mà cuồng bạo. Mỗi một thuộc tính đều có sở trường riêng, nên lĩnh ngộ cho tốt.