- Có tin tức gì của Phi Linh môn truyền tới không?
Trong một đình viện, Gia Cát Tây Phong mặc một bộ áo bào tím, tay cầm chiếc quạt ngồi ngay ngắn ở đó. Sắc mặt có chút âm trầm, chuyện xảy ra những năm này khiến cho Gia Cát Tây Phong về ngoài nho nhã đã biến mất, chỉ còn lại âm trầm. So với trước cách biệt một trời một vực. Khí chất nho nhã trên người đã sớm không còn tồn tại.
- Trang chủ, vừa mới nhận được tin tức Phi Linh môn còn chưa có động tĩnh. Thiên Địa minh dùng danh nghĩa Thiên Kiếm môn phát ra ba phong thư, Phi Linh môn mặc kệ, không có bất kỳ động tĩnh gì.
Một lão giả xoay người nói.
- Ta đã sớm biết như vậy rồi.
Gia Cát Tây Phong trầm giọng nói:
- Tiếp tục thám thính tin tức, giám thị Phi Linh môn, đặc biệt là nhất cử nhất động của Lục Thiếu Du kia.
- Vâng.
Lão giả kia gật đầu, lập tức cung kính lui xuống.
- Lục Thiếu Du ta cũng không tin vận may đi theo ngươi cả đời. Ta cũng không tin ta không chơi nổi một tiểu tử miệng còn hôi sữa. Thực lực mạnh thì thế nào? Chắc chắn sẽ có một ngày nào đó ta g**t ch*t ngươi.
Gia Cát Tây Phong thu quạt, trong mắt hiện lên hàn ý.
- Tây Phong.
Lúc này có một đạo thân ảnh vô thanh vô tức xuất hiện trong sảnh, đạo thân ảnh này tuổi chừng lục tuần, chính là một lão giả mặc áo xám, búi tóc màu trắng, khuôn mặt già nua. Thế nhưng khí sắc lại cực kỳ hồng nhuận, khí tức trên người thu liễm, trong lúc vô hình khiến cho trong lòng rung động.
- Bái kiến Lan Mộc thái sư thúc.
Nhìn thấy người này Gia Cát Tây Phong lập tức đứng dậy hành lễ.
- Đứng lên đi.
Lão giả này vung tay lên, thân thể sau đó lập tức ngồi ở vị trí Gia Cát Tây Phong vừa ngồi, Gia Cát Tây Phong thì cung kính đứng trước mặt hắn.
- Lan Mộc thái sư thúc, kết quả chuyến đi lần này của người thế nào?