Trong mắt Bắc Cung Vô Song hiện lên sự vui vẻ, miệng khẽ nói:
- Bất quá thiếp cần nơi năng lượng hội tụ, nơi có Địa Tâm Linh Ngọc là tốt nhất, thế nhưng nơi có Địa Tâm Linh Ngọc không phải nơi nào cũng có. Phi Linh môn của chàng có Địa Tâm Linh Ngọc, miễn cưỡng có thể, chàng có thể dẫn ta đi được không?
- Thứ này còn có công dụng lớn hơn hay sao? Vậy thì theo ta.
Lục Thiếu Du nói, kéo tay Bắc Cung Vô Song lập tức đi về phía ngọn núi phía trước.
- Chúng ta cũng đi xem.
Lục Tâm Đồng và Dương Quá hiếu kỳ lập tức theo đuôi. Đám người Thiên Địa Nhị lão, Kim Huyền, Hắc Vũ, Nam thúc nhìn nhau, lập tức nhảy lên.
Trên ngọn núi, Lục Thiếu Du cùng với Bắc Cung Vô Song vừa mới đáp xuống thì đám người Dương Quá và Lục Tâm Đồng cũng đáp xuống ngọn núi này.
Chung quanh ngọn núi khổng lồ này có năng lượng thiên địa hội tụ, cơ hồ tạo thành vòng xoáy quanh quẩn trên ngọn núi này, cho nên ngọn núi này cũng trở thành nơi có năng lượng nồng đậm nhất trong Phi Linh môn.
- Vô Song, đây là nơi Nam thúc bố trí Thập phương Tụ linh trận. Địa Tâm Linh Ngọc ở trên ngọn núi, nàng định làm gì?
Lục Thiếu Du nhìn Bắc Cung Vô Song rồi hỏi.
- Một lát nữa chàng sẽ biết.
Bắc Cung Vô Song cười cười, tìm kiếm trên ngọn núi một hồi rồi đi tới một chỗ có bùn đất. Thủ ấn được kết, Mộc Hoàng khí trên người đột nhiên phóng ra, bao phủ nhánh cây của Thiên Mộc Thần Thụ trên tay rồi c*m v** trong mặt đất.
Ầm ầm.
Cả ngọn núi không lồ lập tức có một cỗ quang mang màu xanh đậm từ trên đỉnh núi rót xuống, lan tràn trên mặt đất khiến cho mặt đất run run, giống như địa chấn.
- Được rồi.
Thu hồi Mộc Hoàng khí trên người, sắc mặt Bắc Cung Vô Song càng tái nhợt hơn một chút. Nhánh cây của Thiên Mộc Thần Thụ đã c*m v** trong bùn đất trên núi, sinh cơ bàng bạc phóng ra. Năng lượng trong không gian mơ hồ bị một phiến lá cuối cùng hấp thụ.