Ngoài biên giới mật thất, ánh mắt mọi người nhìn về phía Cửu Long Xích Viêm đỉnh.
- Đã là ngày thứ mười ba, tại sao còn chưa thành công?
Lục Thiếu Du nhìn qua Cửu Long Xích Viêm đỉnh thì thào nói, hôm nay đã là ngày thứ mười ba rồi.
- Nghịch Mệnh Dung Hồn Đan không dễ luyện chế.
Thánh Thủ Linh Tôn nói.
- Sư phụ, Nghịch Mệnh Dung Hồn Đan là đan dược cấp độ gì? Chẳng lẽ là Chuẩn Đê sao?
Lục Thiếu Du hỏi.
Thánh Thủ Linh Tôn nói:
- Nghịch Mện Dung Hồn Đan chính là tồn tại kỳ lạ, đồn rằng loại đan dược này không có phẩm giai.
- Tại sao lại không có phẩm giai?
Lục Thiếu Du có chút nghi hoặc hỏi.
- Theo ghi chép từ thượng cổ là như vậy, cho nên sau khi luyện chế thành công sẽ như thế nào cũng không ai biết được.
Thánh Thủ Linh Tôn nói.
Nghe vậy Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, vừa định nói tiếp thì Cửu Long Xích Viêm đỉnh đột nhiên run rẩy, âm thanh sưu sưu vang vọng không ngừng.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, lúc này ở trong Cửu Long Xích Viêm đỉnh có một cỗ năng lượng cực ỳ nồng đậm giống như núi lửa từ bên trong phun trào ra.
Ngao.
Một tiếng rồng ngâm vang vọng, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy ở bên trong năng lượng bàng bạc kia có một đầu cự long màu trắng cực lớn.
- Sắp thành công sao?
Lục Thiếu Du chăm chú nhìn vào trong Cửu Long Xích Viêm đỉnh.
Ầm ầm.
Trong Phi Linh môn, không trung yên tĩnh đột nhiên gió nổi mây phun, lôi vân chằng chịt, cả không gian lắc lư không ngớt. Năng lượng thiên địa bàng bạc kéo tới hậu sơn.
- Xảy ra chuyện gì?
Cơ hồ tất cả đệ tử Phi Linh môn bị kinh động, cả đám đều kinh ngạc.
- Hẳn là động tĩnh ở bên trong.
Ngoài ngọn núi, Cực Lạc Tam Quỷ khoanh chân ngồi hộ pháp bên ngoài ngọn núi, đảm bảo cho dù là ai cũng không thể tiến tới gần.