Bắc Cung Vô Song lắc đầu nói:
- Phụ thân, ngày mai con muốn cùng Thiếu Du đi tới Phi Linh môn và Lục gia. Cũng đã lâu chưa về Lục gia, con cũng có chút nhớ phụ mẫu bên kia.
Ánh mắt Bắc Cung Kình Thương có chút biến hóa, nói:
- Đây cũng là chuyện nên làm, mang một ít lễ vật cho phụ mẫu của con bên đó. Nói khi có thời gian ta sẽ đi bái phỏng bọn họ. Chỉ là con phải sớm trở về, bằng không ta cũng sẽ nhớ con.
- Cảm ơn phụ thân.
Bắc Cung Vô Song gật đầu. Đã nhiều năm rồi, rốt cuộc lần này nàng cũng có thể trở về vấn an phụ mẫu cùng với thân nhân Lục gia, trên khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười.
- Đại hộ pháp, phái ra mấy cường giả tùy thân hậu tạ tiểu thư.
Bắc Cung Kình Thương quay đầu nói với Bắc Cung Nhất.
- Vâng, tộc trưởng, ta sẽ đi sắp xếp.
Bắc Cung Nhất gật đầu, Thần Nữ Bắc Cung gia đi ra ngoài, dù sao cũng phải chuẩn bị một chút, chuyện này đại biểu cho toàn bộ Bắc Cung gia tộc.
- Phụ thân, không cần đâu. Con cùng với Thiếu Du ở cùng một chỗ là tốt rồi. Lại nói hiện tại con cũng không cần cường giả trong tộc bảo vệ, cũng không có nguy hiểm.
Bắc Cung Vô Song lắc đầu, từ trước tới nay nàng cũng không phải là người cao điệu. Cũng thích yên tĩnh, lại nói tu vi thực lực của nàng hiện tại cường giả bình thường trong tộc căn bản không có cách nào bảo vệ nàng, bảo nàng bảo vệ bọn họ mới chính xác hơn.
- Thần nữ, chuyện này không được. Bây giờ người là Thần Nữ của Bắc Cung gia. Bất kể như thế nào bên người không thể không có người hầu hạ. Yên tâm đi, ta sẽ bảo bọn họ không được quấy rầy người.
Bắc Cung Nhất nói.
- Vô Song, nghe Đại hộ pháp đi. Bây giờ con là Thần Nữ của Bắc CUng gia tộc. Đại biểu Bắc Cung gia tộc khi đi ra ngoài, cũng không thể quá khó coi.