Thời gian trôi qua, thân thể Lục Thiếu Du thoáng chấn động, không biết có phải là do lĩnh ngộ thuộc tính mộc hay không mà chân khí cùng với linh lực biến mất trong cơ thể đang từ từ khôi phục.
Mà khiếp cho Lục Thiếu Du khiếp sợ là trong lúc lĩnh ngộ thuộc tính mộc, tu vi thậm chí còn từ từ tăng lên. Chuyện này khiến cho Lục Thiếu Du cực kỳ kinh hỉ, càng ngưng thần tĩnh khí chăm chú lĩnh ngộ.
Trong cơ thể Bắc Cung Vô Song, chân khí dường như đã sớm khôi phục, tốc độ lĩnh ngộ so với Lục Thiếu Du còn nhanh hơn, khí tức kéo lên mạnh hơn. Sợ rằng cứ chiếu theo tốc độ này nàng muốn lần nữa đột phá cũng có khả năng.
Đầu hạ dần dần trôi qua, thời tiết dần nóng bỏng lên, từng dãy núi uốn lượn phập phồng, phía xa là rừng cây mênh mông bạt ngàn một màu xanh ngắt, trên mặt đất còn có không ít hoa dại không biết tên.
Lúc này tuy rằng là sáng sớm thế nhưng trong không khí lại có chút nóng bỏng. Trong một quần sơn có một ngọn núi cao vút giống như rồng ngẩng đầu, khí thế phi phàm, mây mù lượn lờ.
Ngoài một đình viện tinh xảo, trên một khối đá có một nữ tử mặc y phục màu tím khoanh chân ngồi, khí tức quanh quẩn hội tụ tạo thành một thanh trường kiếm hư ảo đem thân thể bao phủ vào bên trong.
Sưu...
Một nữ tử hơn hai chục tuổi trên người đeo một thanh trường kiếm màu trắng, chân khí lan tràn, chỉ mấy cái lách mình, thân thể mềm mại uyển chuyển đã xuất hiện trước đình viện, khi đáp xuống đất không tạo ra bất cứ một chút tro bụi nào, giống như lặng lẽ không tạo thành chút tiếng động nào.
- Sư muội sáng sớm như vậy đã tới đây có phải đám người Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông lại tới đây có phải hay không?
Nữ tử này lặng lẽ không chút tiếng động đáp xuống thế nhưng không tránh khỏi sự dò xét của nữ tử mặc y phục màu tím này. Cặp đôi đỏ mọng khẽ mở, âm thanh nhàn nhạt vang lên.