Thiên Mộc Thần Thụ không cho ai đến gần, tử đệ Bắc Cung gia tộc không thể lĩnh ngộ dưới Thiên Mộc Thần Thụ, lâu dài thế này có ảnh hưởng lớn với Bắc Cung gia tộc.
Bắc Cung Kình Thương nói:
- Chắc Thiên Mộc Thần Thụ gặp bìn chảnh đột phá.
Bắc Cung Nhất nói:
- Tộc trưởng, Thiên Mộc Thần Thụ thông linh đã lâu, nếu lại đột phá thì sẽ đến bước nào?
Bắc Cung Kình Thương nói:
- Ta cũng không biết, dù sao trên đời này chưa có ghi chép vật thông linh cuối cùng đột phá sẽ đến bước nào.
Bắc Cung Kình Thương mắt lóe tia sáng ngoái đầu nhìn chằm chằm Tam trưởng lão sau lưng mình. Tam trưởng lão rất yên lặng, không nói nhiều.
Bắc Cung Kình Thương lấy làm lạ hỏi:
- Tam trưởng lão, có tâm sự gì sao?
Tam trưởng lão sửng sốt, nhìn mọi người xung quanh, trả lời:
- Bẩm tộc trưởng, ta không sao.
Bắc Cung Kình Thương nhìn Tam trưởng lão:
- Tam trưởng lão, Thiếu Du nhờ ta nói với ngươi là tiền cược hôm trước chỉ vui đùa, Tam trưởng lão đừng để bụng.
Tam trưởng lão sửng sốt sau đó gật đầu nhỏ giọng nói:
- Vâng, ta biết rồi.
Mặt Tam trưởng lão lúc xanh lúc đó, mấy ngày nay lão không bình tĩnh được, trong dầu toàn là việc lõa chạy.
Trong sóng không gian, Lục Thiếu Du cảm giác không gian trước mắt khí lưu rít gào dao động, lực lượng kỳ dị kéo hắn vào. Lục Thiếu Du thầm giật mình, hèn gì hắn không phát hiện thủ đoạn này,thì ra có liên quan đến Mộc Hoàng chi khí của Bắc Cung gia tộc, chỉ người Bắc Cung gia tộc dẫn đường mới vào được.
Chỉ giây lát khí lưu không gian trước mắt biến mất, sóng không gian chợt lóe giống như trực tiếp xuyên qua không gian bình chướng. Qua bình chướng không gian này Lục Thiếu Du quét mắt qua, đã xuất hiện trong không gian xa lạ to lớn.
Trong không gian đập vào mắt là sơn mạch vô tận, dyã núi liên miên, núi sông tụ tập, trời xanh mây trắng. Mây mù lượn lờ trên ngọn núi, xanh biếc kinh người, đầy khắp núi đồi kỳ hoa dị thảo, tựa như tiên cảnh, sức sống kinh người.