Chu Thần Hi chu môi, liếc xéo Tiểu Long:
- Hừ! Bây giờ ta không vui vẻ, không thèm cho ngươi.
Ai bảo tiểu tử này chọc giận nàng, chẳng hề hay biết tâm tư của nàng. Uổng công Thần Hi trộm ra báu vật quan trọng trong bảo khố của tộc mình đưa cho Tiểu Long.
Tiểu Long nhìn Chu Thần Hi, không hiểu chọc giận nàng bao giờ.
Tiểu Long đảo tròng mắt, nói:
- Sao Thần Hi không vui? Vậy đi, Thần Hi muốn tìm Tâm Đồng chơi đúng không? Nếu không phải gần đây bận rộn thì ta đã sớm muốn tìm lão đại. Mấy hôm trước ta nhận được tin tức lão đại và Tâm Đồng đã ra Tử Vong Thâm Uyên, chờ ta giải quyết công việc thêm một thời gian sẽ mang nàng đi cùng chịu không?
Mắt Chu Thần Hi sáng rực:
- Thật không?
Chu Thần Hi sớm muốn đi chỗ nhân loại chơi.
Tiểu Long bảo đảm:
- Khiến người rồi, ta sẽ không lừa nàng.
Chu Thần Hi mỉm cười nói:
- Vậy mới đúng.
Nụ cười động lòng người khiến Tiểu Long nhìn ngây ngẩn.
***
Trong Thiên Trụ Giới, Lục Thiếu Du thu về ánh sáng vàng nhạt quanh người.
Lục Thiếu Du thở hắt ra khí trọc:
- Phù!
Lục Thiếu Du mở mắt ra, ánh sáng b*n r* bốn phía, khuon mặt trở về nét hồng hào. Vết thương trên người Lục Thiếu Du đã hoàn toàn lành.
Lục Thiếu Du thì thào:
- Nên kiến thức Thiên Mộc Thần Thụ thử xem.
Có Âm Dương Linh Vũ quyết và Bất Diệt Huyền Thể thì vấn đề vết thương không đáng lo, tiêu hao hầu như không còn cũng sẽ phục hồi lại nhanh.
Lát sau trong đình viện màu trắng.
Lục Thiếu Du hành lễ với Bắc Cung Kình Thương:
- Kính chào nhạc phụ!
Bắc Cung Kình Thương nhìn Lục Thiếu Du, biểu tình kinh ngạc hỏi:
- Tiểu tử nhà ngươi phục hồi mau thật, trong một ngày đã khỏe?
Lục Thiếu Du cười cười, thời gian một ngày nhưng hắn ở trong Thiên Trụ Giới là một tháng.
Lục Thiếu Du gật đầu nói: