Trong kích động vui sướng, mọi người giật mình phát hiện chân khí trong cơ thể ngừng vận chuyển, sâu trong linh hồn lan tràn run rẩy, kính sợ tuyệt đối, là sự kính sợ với ương giả. Vô hình trung mọi người bị ức chế.
- Là thần nữ, thần nữ trở lại!
- Thần nữ trở lại từ thần điện!
- Bái kiến thần nữ!
Nhìn người đột nhiên xuất hiện trên quảng trường, tất cả người Bắc Cung gia tộc có mặt quỳ một gồi xuống cung kính hành lễ. Thần nữ của Bắc Cung gia tộc có địa vị không dưới tộc trưởng, về vài mặt còn trên cả tộc trưởng.
Ba người Cực Lạc Tam Quỷ nhìn ngây ngẩn:
- Đẹp quả, trong thiên địa còn có nữ nhân xinh đẹp đến thế sao?
Bóng hình thướt tha đến, váy dài bay bay, toàn thân toát ra khí chất cao quý trang nhã hồn nhiên thiên thành. Khuôn mặt xinh đẹp tựa tiên giáng trần, không phải Bắc Cung Vô Song thì còn ai?
Bắc Cung Vô Song phất ống tay áo dài kêu mọi người miễn lễ:
- Các vị hãy đứng lên đi.
Khí chất cao quý đó khiến người không dám nhìn thẳng, Bắc Cung Vô Song lắc người đến trước mặt Lục Thiếu Du, khuôn mặt xinh đẹp mắt long lanh.
Lục Thiếu Du đã sớm nhìn chằm chằm thân hình linh lung đáp xuống trước mặt mình, khuôn mặt tuyệt trần quen thuộc làm mắt hắn rưng rưng.
Trước cặp mắt nhìn chăm chú của mọi người Bắc Cung gia tộc, thân hình xinh đẹp lao vào ngực Lục Thiếu Du:
- Sao ngươi đến đây? Ta còn định trở về rồi sẽ đi tìm ngươi.
Nhìn thần nữ nhào vào ngực Lục Thiếu Du, toàn trường ngây ra, bao nhiêu nam nữ thanh niên nát tim, hâm mộ ghen tỵ.
Lục Thiếu Du ôm chặt Vô Song trong ngực:
- Ta đến vì chút việc, nàng ra thần điện từ khi nào?
Bắc Cung Vô Song chui ra khỏi ngực Lục Thiếu Du, nhìn khuôn mặt tái nhợt trước mắt, nàng thầm đau lòng:
- Mấy hôm trước vừa ra thần điện, chuyện này về sau nói tiếp.