Khuôn mặt già nua khẽ thở dài::
- Thôi, ta thua, theo ước định ngươi có thể đến gần Thiên Mộc Thần Thụ. Hôn sự của ngươi và Vô Song sau này trưởng lão Bắc Cung gia tộc sẽ không ngăn cản.
Lục Thiếu Du chắp tay hành lễ:
- Da tạ Đại trưởng lão thành toàn.
Lúc này thái độ Lục Thiếu Du rất khiêm nhường là có nguyên nhân. Đại trưởng lão Bắc Cung Hùng là một trong những trưởng lão hết sức ngăn cản hôn sự của Lục Thiếu Du và Vô Song, tuy hắn tức giận nhưng đứng trên lập trường Bắc Cung gia tộc thì các trưởng lão không làm sai. Quan trọng nhất là lúc đánh nhau Lục Thiếu Du cảm giác Đại trưởng lão tức giận nhưng không hề chứa sát ý, làm tất cả chỉ đơn thuần vì ngăn cản hắn.
Vô Song là người Bắc Cung gia tộc, Lục Thiếu Du không muốn có quan hệ kém với Bắc Cung gia tộc. Tuy Đại trưởng lão thua nhưng với nội tình Bắc Cung gia tộc, Lục Thiếu Du không muốn ảnh hưởng quan hệ sau này cùng Bắc Cung gia tộc.
Bắc Cung Hùng nhìn Lục Thiếu Du, mắt lóe tia sáng:
- Ta đã hiểu tại sao Phi Linh môn ho nhỏ lại phát triển nhanh như vậy. Vô Song không nhìn lầm người, ta yên tâm.
Lục Thiếu Du ngần ngừ một chút, tay cầm viên Đế Linh Tấn Thần đan đưa tới trước mặt Bắc Cung Hùng:
- Làm Đại trưởng lão bị thương nhưng tiểu tử chỉ vì bất đắc dĩ. Tu vi của Đại trưởng lão đã một chân bước ra đẳng cấp tôn giai, có lẽ thứ này sẽ giúp ít cho Đại trưởng lão. Xin Đại trưởng lão hãy nhận lấy.
- Là Đế Linh Tấn Thần đan!
Nhìn Đế Linh Tấn Thần đan trong tay Lục Thiếu Du, tất cả trưởng lão Bắc Cung gia tộc ngơ ngẩn ngó. Không ai ngờ Lục Thiếu Du cho Đại trưởng lão một viên Đế Linh Tấn Thần đan, đây không phải vật tầm thường, ai lại ngốc đi cho người khác báu vật thế này? Báu vật như vậy nếu gặp người cần nó, dùng một thần khí đổi lấy cũng sẽ cam tâm tình nguyện giao dịch.