Khi cột sáng màu lục đụng vào người thì trên móng uvốt phải của Lục Thiếu Du, bão vòi rồng khổng lồ xoay tròn kèm thep mép khe nứt không gian đen ngòm nối liền thiên địa cuốn Bắc Cung Hùng vào.
Lực lượng mạnh mẽ, thân cọp khổng lồ của Lục Thiếu Du lại rớt xuống đất. Bắc Cung Hùng cũng không tốt hơn, bão vòi rồng lớn đụng không gian vỡ từng tấc, mảnh nhỏi không gian như bột phấn bắn tung tóe thật nhanh. Bắc Cung Hùng bị đụng rớt xuống quảng trường.
Bùm bùm!
Hai người rơi xuống đất, nguyên quảng trường hỗn độn.
Nhìn hai người đụng độ, rất nhiều cặp mắt hút ngụm khí lạnh:
- Quá mạnh!
Kình khí tan biến, hai người lại xuất hiện. Lục Thiếu Du bị vài vết thương nhỏ nhưng phục hồi lại ngay. Bắc Cung Hùng khoác vũ linh khí phòng ngự địa giai trừ vô cùng chật vật ra ít nhất mặt ngoài không thấy có vết thương gì.
Lục Thiếu Du mắt cọp trừng Bắc Cung Hùng:
- Ba chiêu của ngươi đã qua, hình như không làm gì ta được.
Mới rồi Bắc Cung Hùng liên tục ra hai chiêu, cho nên ba chiêu đã qua.
Mặt Bắc Cung Hùng xanh như tàu lá chuối, ánh mắt cực kỳ âm trầm. Mới rồi Bắc Cung Hùng thi triển Thiên Mộc Khốn Lao trói Lục Thiếu Du, tưởng rằng có thể một hơi đánh bại hắn. Ai biết Thiên Mộc Khốn Lao không thể ảnh hưởng đến Lục Thiếu Du, hắn còn có thể sử dụng thần khí phá Thiên Mộc Khốn Lao của lão. Kế hoạch của Bắc Cung Hùng thất bại, ba chiêu đã qua, lão không làm gì Lục Thiếu Du được.
- Tiểu tử, đừng vội cuồng.
Mặt Bắc Cung Hùng biến đổi lúc xanh lúc đỏ, mặt già mất hết, bộ dáng quê quá hóa giận.
Mắt cọp Lục Thiếu Du trầm xuống lóe tia sáng lạnh:
- Lão già, mới rồi không dễ chịu đúng không? Còn có thứ khiến ngươi khó chịu hơn!
Mới rồi Lục Thiếu Du ăn chút quả đắng chọc giận hắn, lúc này hắn đã hoàn toàn hiểu rõ thực lực của Bắc Cung Hùng.