- Ngọc thống soái đệp trai quá, nếu được gả cho Ngọc thống soái thì mãn nguyện cuộc đời.
- Ngươi bớt nằm mơ đi, sao Ngọc thống soái vừa mắt ngươi được? Trong lòng Ngọc thống soái chỉ có Vô Song tiểu thư.
- Đáng tiếc trong lòng Vô Song tiểu thư chỉ có Lục Thiếu Du, không thèm quan tâm Ngọc thống soái.
- Ngươi nói xem Lục Thiếu Du thật sự mạnh hơn Ngọc thống soái sao? Tại sao Vô Song tiểu thư không vừa mắt Ngọc thống soái? Ta rất muốn nhìn xem Lục Thiếu Du có mạnh như trong tin đồn không.
- Đừng coi thường Lục Thiếu Du, nghe nói lần trước trong Độc Cô gia tộc Ngọc thống soái và phó thống soái đoàn Thần Hoàng Độc Cô gia tộc hợp sức vẫn bị Lục Thiếu Du đánh bại.
Trong đám đông đề tìan hiều thiếu nữ bàn tán là Bắc Cung Ngọc. Trong Bắc Cung gia tộc thì Bắc Cung Ngọc là tình nhân trong mộng của tất cả thiếu nữ, tiếc rằng trái tim gã chỉ chứa Vô Song tiểu thư, các thiếu nữ đành bất lực, nhưng đề tài tán gẫu không rời khỏi Bắc Cung Ngọc được.
Trong tiếng xì xầm, Bắc Cung Ngọc đứng trước đám người đoàn Mộc Hoàng, khoanh tay trước ngực, khép mắt hờ hững như thể mọi thứ xung quanh không liên quan gì gã.
- Sao Lục Thiếu Du còn chưa đến?
- Chắc không phải vì sợ Đại trưởng lão nên không dám đến đi?
Thời gian chờ đợi ngày càng dài, quảng trường càng lúc càng náo động. Thật lâu không thấy Lục Thiếu Du xuất hiện khiến đám đông vang lên nhiều tiếng bất mãn.
Một trưởng lão ghế trên mắt lóe tia sáng, khóe môi cong lên:
- Lục Thiếu Du này không dám tới chăng?
- Không dám đến xem như thua, hôn ước của Lục Thiếu Du và Vô Song tiểu thư nên giải trừ.
- Chắc tiểu tử này không dám đến thật, hèn gì đồng ý dứt khoát vậy, thì ra vốn không định tới. Vốn tưởng hôm nay được thấy tiểu tử kia bị Đại trưởng lão chà đạp, sợ là hôm nay không được xem.