Bắc Cung Kình Thương tiếp tục trìu mến nhìn chăm chú nữ nhân trong tranh, thì thào:
- Văn Hinh, Vô Song không nhìn lầm người, tiểu tử Lục Thiếu Du rất khá, sau này cũng có năng lực chăm sóc Vô Song, ta có thể yên tâm. Chờ sắp xếp xong mọi chuyện thì ta sẽ cố hết sức tìm ra hung thủ ngày xưa, dù hắn chạy trốn tới chân trời góc biển thì Bắc Cung Kình Thương ta tuyệt đối không buông tha!
***
Lục Thiếu Du cưỡi độc long thú Thiên Mộc trở lại đình viện, Cực Lạc Tam Quỷ, Tuyết Sư sớm nghe tiếng động ùa lên.
Tuyết Sư hỏi:
- Chủ nhân, sao rồi?
Lục Thiếu Du trở về đình viện, cười khổ nói:
- Ba ngày sau trước tháp Mộc Hoàng, ta và Bắc Cung Hùng đánh một trận.
Lục Thiếu Du kể lại tình huống đại khái cho bốn người nghe, cũng nói tình huống thực lực Bắc Cung Hùng thế nào.
Biểu tình Lệ Quỷ trầm trọng hỏi:
- Nhị thiếu gia, nói vậy là thực lực của Bắc Cung Hùng mạnh hơn Phệ Hồn Lão Quỷ nhiều, nhị thiếu gia nắm chắc mấy phần?
Lệ Quỷ từng chính mắt nhìn sức mạnh của Phệ Hồn Lão Quỷ, dù hiện tại ba huynh đệ hợp tác cũng không đánh lại. Bắc Cung Hùng Đại trưởng lão Bắc Cung gia tộc thực lực trên Phệ Hồn Lão Quỷ nhiều, có Mộc Hoàng chi khí ảnh hưởng thì đối thủ sẽ bị ức chế.
Lục Thiếu Du lắc đầu nói:
- Hoàn toàn không nắm chắc.
Trong lòng Lục Thiếu Du thật tình không nắm chắc chiến thắng Bắc Cung Hùng, thực lực của Đại trưởng lão đủ sức đối kháng chuẩn đế bên ngoài.
Âm Quỷ xoe tròn mắt:
- Nhị thiếu gia còn thủ đoạn giữ mạng mà Thánh Linh lão tổ tặng cho không?
Nếu có thủ đoạn Thánh Linh lão tổ trên người thì có thể đối phó Bắc Cung Hùng.
Lục Thiếu Du lắc đầu, dù sư bá có cho thủ đoạn cũng không đủ dùng.
Dương Quỷ lườm Âm Quỷ:
- Lão tam, ngươi ra đề nghị bậy bạ gì?
Dương Quỷ đảo tròng mắt: