Bắc Cung Kình Thương nhìn sắc mặt thay đổi:
- Thiếu Du, tuy thực lực của ngươi không yếu, có nhiều thủ đoạn nhưng trước mặt Đại trưởng lão e rằng còn kém một chút. Ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ, ta đề nghị ngươi bỏ Mộc Hoàng chi khí trên Thiên Mộc Thần Thụ đi. Sư phụ của ngươi muốn phục hồi thì ta có thể cho một Mộc Hoàng chi khí trên người ta, tuy hiệu quả không cách nào so sánh với Mộc Hoàng chi khí trên Thiên Mộc Thần Thụ nhưng có thể thử vận may xem, không chừng sẽ thành công.
Lục Thiếu Du nói:
- Nhạc phụ, không cần suy nghĩ nữa, tiểu tế đồng ý đấu với Đại trưởng lão. Ba ngày sau tiểu tế sẽ phụng bồi.
Lục Thiếu Du hít sâu, đến lúc này hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Sư phụ đã nói phải là Mộc Hoàng chi khí trên Thiên Mộc Thần Thụ mới được.
Nghe Lục Thiếu Du nói, Bắc Cung Kình Thương sửng sốt, hơi bất ngờ hỏi:
- Ngươi có chắc không? Ngươi thật sự tự tin đấu lại thực lực Đại trưởng lão? Nếu ngươi thua thì hôn ước Vô Song sẽ bị xóa bỏ.
Lục Thiếu Du kiên quyết nói:
- Tiểu tế khẳng định. Tu vi Đại trưởng lão rất mạnh nhưng tiểu tế phải cố gắng liều một phen. Tiểu tế sẽ không phụ Vô Song, cũng sẽ không phụ gia sư, đây là cách duy nhất. Ba ngày sau, trước tháp Mộc Hoàng, tiểu tế sẽ phụng bồi!
Dù Đại trưởng lão mạnh mấy cuangx20e chuẩn đế thật sự, Lục Thiếu Du còn thời gian ba ngày, hắn không phải hoàn toàn không có cơ hội. Dù chỉ có một, hai phần mười cơ hội thì Lục Thiếu Du quyết thử một lần.
Bắc Cung Kình Thương nhìn Lục Thiếu Du, mắt lóe tia sáng:
- Xem ra ngươi thật sự quyết định.
Một bình ngọc nằm trong tay Bắc Cung Kình Thương:
- Đây là Thiên Mộc Khốn Lao, trọng bảo của Bắc Cung gia tộc ta. Trong thế hệ trẻ Bắc Cung gia tộc chỉ có Vô Song, Bắc Cung Ngọc, vài người ít ỏi có cơ hội dùng nó. Ba ngày sau ngươi được bao nhiêu ích lợi thì ta làm nhạc phụ chỉ có thể nói thuận theo thiên mệnh số gắng hết sức, ngươi tự giải quyết cho tốt. Về sau còn có thể gọi ta một tiếng nhạc phụ hay không phải đợi ba ngày nữa.