- Các ngươi bớt mưu tính bậy bạ đi, nghe kỹ đây, bằng vào thực lực của các ngươi hợp sức chỉ làm trò cười. Muốn tự rước lấy nhục thì cứ đi.
Khuôn mặt đẹp trai của Bắc Cung Ngọc ánh mắt âm trầm nhìn Bắc Cung Hạo Nam:
- Ta vốn gai mắt Lục Thiếu Du, cảm thấy Vô Song và Lục Thiếu Du ở chung với nhau là hoa lài cắm bãi phân trâu. Nhưng sau cuộc chiến ta mới biết Lục Thiếu Du tuyệt đối có đủ thực lực, quan trọng nhất hắn là một nam nhân đích thực. Nên ta không hy vọng các ngươi đi trêu vào Lục Thiếu Du, không thì đừng nói các ngươi chịu thiệt ta cũng mặc kệ, ta sẽ không tha cho các ngươi.
Đám người Bắc Cung Hạo Nam gật đầu nói:
- Rõ!
Không có thống soái đi đầu, bọn họ làm sao dám kiếm chuyện với Lục Thiếu Du? Thật là tự rước lấy nhục.
Bắc Cung Ngọc liếc mắt qua mọi người, đưa mắt nhìn ráng chiêu nhuộm vàng khung trời:
- Lục Thiếu Du, nếu hắn đã đến thì ngày mai nên ghé thăm. Không ngờ thực lực của hắn cường đại đến mức này, thật b**n th**.
Màn đêm bao phủ khung trời, bầu trời đầy ánh sao. Ánh sao mông lung nhấp nhấy ánh sáng yếu ớt. Gió đêm thổi nhẹ mang theo cảm giác mát.
Trên một ngọn núi, trong đình viện có mấy người ngồi. Mỗi người biểu tình cực kỳ khó xem, là trưởng lão Bắc Cung gia tộc ban ngày châm chích Lục Thiếu Du. Khá đông người, khoảng mười trưởng lão. Tam trưởng lão, Đại trưởng lão Bắc Cung Hùng cũng có mặt.
- Lục Thiếu Du muốn có Mộc Hoàng chi khí trên Thiên Mộc Thần Thụ, đúng là nằm mơ.
- Người bình thường sao có thể đến gần Thiên Mộc Thần Thụ? Mộc Hoàng chi khí không phải muốn có liền dễ dàng lấy.
- Nhưng không ngờ thực lực của Lục Thiếu Du cường đại đến thế, thành chủ thành Mộc Hoàng cũng không đánh lại.
Mấy trưởng lão đang bàn luận về Lục Thiếu Du, biểu tình giật mình, trầm trọng.