Nói xong trong tay Lục Thiếu Du cầm viên đan dược đưa tới trước mặt Bắc Cung Diễn Siêu:
- Siêu thúc, tiểu tử không cố ý mạo phạm, xin thứ tội. Viên đan dược này có hiệu quả trị thương không tệ, còn có thể củng cố một ít tu vi, xin Siêu thúc thứ lỗi nhận cho.
Bắc Cung Diễn Siêu nhìn đan dược trong tay Lục Thiếu Du:
- Đan dược cao giai bát phẩm.
Mùi đan dược và năng lượng đậm đặc kinh người khiến Bắc Cung Diễn Siêu không khó nhìn ra đây là đan dược cao giai bát pẩm, dù ở trong Bắc Cung gia tộc cũng khó có được.
Bắc Cung Diễn Siêu nói:
- Đừng làm việc, vết thương của ta không có gì lớn, đan dược này không phải vật tầm thường, ngươi hãy giữ đi.
Nhưng Bắc Cung Diễn Siêu lưu luyến nhìn đan dược trong tay Lục Thiếu Du. Vết thương của Bắc Cung Diễn Siêu đúng là không đáng lo nhưng Lục Thiếu Du mới nói đan dược này có tác dụng củng cố tu vi cho lão, khiến lão động lòng. Đến đẳng cấp tu vi cỡ Bắc Cung Diễn Siêu rất khó tìm đan dược hữu dụng.
Lục Thiếu Du nhìn vẻ mặt của Bắc Cung Diễn Siêu là biết nên làm sao:
- Siêu thúc hãy nhận đi, để tiểu tử khỏi bất an trong lòng. Nếu Vô Song biết tiểu tử bất kính với Siêu thúc sẽ trách tiểu tử.
Một viên đan dược cao giai bát phẩm tuy giá trị liên thành nhưng làm thân với thành chủ thành Mộc Hoàng Bắc Cung gia tộc thì rất đáng giá.
Bắc Cung Diễn Siêu vừa lòng cười nói:
- Vậy được, ta không khách sáo.
Bắc Cung Diễn Siêu không từ chối nữa, mắt nhìn Lục Thiếu Du chăm chú, trong mắt tăng phần thưởng thức.
Bắc Cung Diễn Siêu cất đan dược, hỏi Bắc Cung Nhất:
- Bắc Cung Nhất, tộc trưởng đâu?
Bắc Cung Nhất trả lời:
- Khởi bẩm thành chủ, tộc trưởng sai ta mang Lục chưởng môn đi đại điện, Lục Thiếu Du chở ở đại điện.
Bắc Cung Diễn Siêu mắt lóe tia sáng: