Dương Quỷ chắc mẩm nói:
- Chắc chắn có gì rồi, ngươi nhìn họ thân mật như thế, không có gì mới lạ.
Lệ Quỷ khẽ mắng hai người:
- Hai ngươi bớt nói lung tung đi!
Lệ Quỷ nhỏ giọng nói:
- Nhưng ta cảm thấy thánh nữ Thiên Địa các đúng là rất đẹp, đời ta qua bao nhiêu nữ nhân nhưng chỉ có một người là nhan sắc ngang ngửa.
Dương Quỷ hỏi:
- Đại ca đang nói tới Đông Cung Huyên diễm quan quần phương?
Lệ Quỷ nói:
- Đúng rồi, chỉ có Đông Cung Huyên diễm quan quần phương ngày xưa mới đẹp bằng.
- Các người chưa thấy qua người đẹp.
Tuyết Sư liếc Cực Lạc Tam Quỷ:
- Vô Song tiểu thư, Cảnh Văn tiểu thư, còn có Bạch Linh yêu vương đều không thua gì thánh nữ Thiên Địa các, chỉ hơn chứ không kém. Hôm nào các ngươi gặp rồi sẽ biết.
Âm Quỷ hâm mộ nói:
- Vậy sao? Nhị thiếu gia có diễm phúc thật.
Dương Quỷ nhìn phía trước, nói:
- Theo ta thấy Tử Yên thánh nữ chắc chắn có ý với nhị thiếu gia, nhưng dường như nhị thiếu gia không biết. Ài, tiếc thật.
***
Sáng sớm hôm sau, trong sơn mạch Thánh sơn bao phủ sương mù nhạt.
Vù vù vù vù vù!
Trong một gian phòng tinh xảo, Lục Thiếu Du thu về thủ ấn, thở hắt ra khí tọc, khóe môi cong lên nụ cười vừa lòng. Lục Thiếu Du luyện hóa chân khí cắn nuốt từ Vi Sinh Ngũ Tổ, tốc độ tu luyện kiểu này siêu nhanh.
Một lát sau, năm người Lục Thiếu Du, Cực Lạc Tam Quỷ, Tuyết Sư đi theo Tử Yên, Kình Linh Vương, đám đông cường giả Thiên Địa các dẫn dắt vào một mật thất Thánh sơn. Trong mật thất có một trùng động không gian.
Tử Yên nói:
- Tử Yên, trùng động không gian này trực tiếp vào Vạn Mộc lâm, phía trước là Bắc Cung gia tộc. Cứ làm theo cách hôm qua ta nói thì Lục chưởng môn không có đi vào Bắc Cung gia tộc.
- Đa tạ Tử Yên cô nương.