Bên trong đình viện u tĩnh, trong tiểu thính tinh trí, một nữ nhân mặc áo gấm tím nhạt ưu nhã đứng. Tuy nàng đưa lưng ra ngoài không thấy rõ mặt nhưng thân hình thướt tha đủ khiến bất cứ ai mơ màng.
Lục Thiếu Du khoanh tay đứng, cửa hòng đình viện không đóng như đang chờ hắn. Lục Thiếu Du nhẹ nhàng đi vào tiểu thính, nhìn bóng dáng khoanh tay đứng, mắt hấp háy.
Lục Thiếu Du lên tiếng:
- Tử Yên cô nương, trong Tử Vong Thâm Uyên từ biệt không kịp chào nhau Thiên Địa các các vị đã đi. Thời gian này Tử Yên cô nương có khỏe không?
Thanh âm dịu dàng thản nhiên vang lên:
- Có thể khiến đường đường Linh Vũ Chiến Tôn Lục Thiếu Du Lục minh chủ nhớ thương, Tử Yên không dám nói là không khỏe. Xin chào Lục chưởng môn.
Thân hình yểu điệu xoay lại, không phải Tử Yên thánh nữ Thiên Địa các thì còn ai nưa? Mắt như bảo thạch đen, sóng mắt như nước. Khuôn mặt thanh tú tựa lưu ly, ngũ quan tịnh xảo như ngọc toát ra nét quyến rũ.
Tử Yên nhoẻn miệng cười nhìn Lục Thiếu Du, nụ cười khuynh thành.
Tử Yên nói:
- Lục chưởng môn, ta mới nhận được tin Lan Lăng sơn trang xuất động một chuẩn đế định giữa đường cướp giết, Lục chưởng môn có bị thương không?
Lục Thiếu Du thầm thở dài, tin tức của Thiên Địa các đúng là đáng sợ thật. Lan Lăng sơn trang định xuất động chuẩn đế cướp giết hắn chắc chắn đã phong tỏa tin tức, không ngờ Thiên Địa các biết hết.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Đúng là có gặp nhưng không bị gì, chỉ tiếc hồn anh của bà ta trốn mất.
Lục Thiếu Du không che giấu, sớm muộn gì Thiên Địa các sẽ biết tin Lan Linh Tôn Giả chạy trốn.
- A!
Mắt Tử Yên hơi thay đổi, ngạc nhiên nhìn kỹ Lục Thiếu Du nhưng không hỏi nhiều.
Tử Yên nói:
- Lần này Lan Lăng sơn trang bị tổn thất nặng nề đây.