Lục Thiếu Du mắt lóe tia sáng, hắn hiểu cách làm của Thiên Địa các. Thiên Địa các tồn tại cũng có quy tắc của mình.
Lệ Quỷ không nhịn được nạt Trần Hiểu Thiến:
- Hay cho Thiên Địa các, nhị thiếu gia nhà ta đích thân đến, rốt cuộc có nói không?
Trần Hiểu Thiến mỉm cười nói:
- Lệ Quỷ, Cực Lạc Tam Quỷ nhà ngươi bớt la lối trong Thiên Địa các đi. Hiện tại các ngươi đã đầu vào Lục Trung, Thiên Địa các ta nể mặt Lục gia, có thể xem như không thấy tội vô lỗ trong phân đà. Nếu còn có lần sau thì ta sẽ không khách sáo!
Tuy Trần Hiểu Thiến chỉ có tu vi Linh Vương nhưng không bị Lệ Quỷ hù sợ, khí thế chẳng chút bị ảnh hưởng.
Lục Thiếu Du mắt lóe tia sáng quát:
- Lệ Quỷ, không được vô lễ, Thiên Địa các không phải nơi cho ngươi càn rỡ, lui xuống!
Lệ Quỷ hậm hực cung kính lui xuống.
Lục Thiếu Du nói:
- Trần trưởng lão, Lệ Quỷ không cố ý xúc phạm, xin Trần trưởng lão thứ lỗi cho.
Trần Hiểu Thiến gật đầu nói:
- Lục chưởng môn đa lễ.
Lục Thiếu Du hỏi:
- Không biết còn có cách gì để biết địa chỉ của Bắc Cung gia tộc không?
Trần Hiểu Thiến nhìn Lục Thiếu Du:
- Lục chưởng môn đích thân đến e rằng có chuyện cực kỳ quan trọng, thánh nữ đã dặn trước Lục chưởng môn là khách quý của Thiên Địa các ta. Nhưng việc này đúng là không phải quyền hạn của ta có thể quyết định, cách duy nhất là Lục chưởng môn đi Thánh sơn tìm thánh nữ, có lẽ thánh nữ sẽ có cách giúp Lục chưởng môn.
Lục Thiếu Du nghe vậy mừng rỡ, còn hơn không có cách nào:
- Không biết làm sao để đến được Thánh sơn?
Trần Hiểu Thiến trả lời:
- Thánh sơn là một mật địa của Thiên Địa các ta, vô cùng quan trọng với Thiên Địa các, vốn không cho người ngoài đi vào. Nhưng thánh nữ đã dặn dò nên Lục chưởng môn có thể đi, tuy nhiên xin Lục chưởng môn tuyệt đối đừng nói về Thánh sơn cho người ngoài biết.