Gò má Lữ Tiểu Linh ửng đó, hiểu ý Lục Thiếu Du nói trở lại làm gì:
- Còn nhóm phụ thân ta thì sao?
Lục Thiếu Du nói:
- Yên tâm, ta đã sắp xếp đệ tử tổng chừng bọn họ, không sao đâu.
- Vậy được rồi.
Lữ Tiểu Linh kéo tay Lục Thiếu Du, cười thân thiết nói:
- Thiếu Du, ta nói một chuyện cho ngươi hay.
Lục Thiếu Du hỏi:
- Có chuyện gì?
Lục Thiếu Du chậm rãi đi hướng đình viện sau núi.
Lữ Tiểu Linh đỏ mặt ngập ngừng nói:
- Hôm qua mẫu thân nói với ta khi nào chúng ta thành thân, mẫu thân muốn...
Lục Thiếu Du hiểu ý, mỉm cười hỏi:
- Mẫu thân muốn cái gì?
Lữ Tiểu Linh liếc xéo Lục Thiếu Du:
- Ngươi biết rõ còn giả vờ không biết, dĩ nhiên là mẫu thân muốn ôm tôn tử.
Lục Thiếu Du nghiêm nghị dừng bước nhìn thẳng Lữ Tiểu Linh:
- Chuyện ôm tôn tử không gấp được, chủ yếu vào xem quá trình chế tạo.
Lữ Tiểu Linh kinh ngạc hỏi:
- Quá trình chế tạo gì?
Lữ Tiểu Linh thấy ánh mắt Lục Thiếu Du xấu xa liền hiểu ra, mặt đỏ au nũng nịu nói:
- đ* h** s*c, ngươi nói gì vậy!
Lữ Tiểu Linh nói xong đuổi theo Lục Thiếu Du.
- Ha ha ha!
Lục Thiếu Du cười gian, đã biến mất tại chỗ.
Lát sau, trong đình viện sau núi, Lục Thiếu Du ôm chặt nữ nhân trong ngực, nhìn chăm chú mái tóc đen dài, mùi thơm nức mũi.
Lục Thiếu Du thầm áy náy, thì thào:
- Tiểu Linh, đợi khi nào ta hết bận chuyện Thiên Địa Minh thì chúng ta thành thân đi, nàng chịu không?
Mắt đẹp hấp háy, Lữ Tiểu Linh nhẹ gật đầu tựa vào ngực Lục Thiếu Du:
- Muốn thành thân thì ngươi phải hỏi Vô Song, Hồng Lăng tỷ trước, ta thì không thành vấn đề.
Lục Thiếu Du kiềm lòng không đậu khẽ hôn vành tai trắng mềm, hai tay v**t v* thân hình linh lung nhấp nhô.
Người Lữ Tiểu Linh run rẩy ngước lên trừng Lục Thiếu Du, mắt mông lung:
- Không cho sờ lung tung!
Lục Thiếu Du nhìn chăm chú khuôn mặt tinh xảo, tim đập nhanh, lửa từ dưới thân chạy tới tận tim: