Trong đám đông, Vũ Ngọc Tiền mang theo vài đệ tử thân truyền đang dạy bảo, bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Mấy đệ tử không dám cãi lại, cúi đầu liếc trộm xung quanh.
Các đệ tử biết Phi Linh môn là của Lục Thiếu Du sư huynh. Bây giờ nhắc đến vị sư huynh này là toàn đại lục đều biết. Trên đỉnh Địa Long Vân Dương tông gần đây tạc tượng Lục Thiếu Du sư huynh. Đó là đệ tử trẻ tuổi mạnh nhát Vân Dương tông từ xưa đến nay, khiến tất cả đệ tử Vân Dương tông trông thấy phong tượng, nhớ đến Vân Dương tông từng ra một đệ tử cường đại như vậy đủ cảnh cáo những thiên tài Vân Dương tông đừng tự mãn. So với Linh Vũ Chiến Tôn Lục Thiếu Du thì thiên phú của bọn họ không đáng là gì.
Lục Thiếu Du tiến lên nghênh tiếp, từ xa thấy nguyên tiểu thính gồm có sư phụ Vũ Ngọc Tiền, sư nương Tạ trưởng lão, một số cường giả Vân Dương tông. Chiến Đao Khuất Đao Tuyệt, Phi Ưng Lăng Phong, Bá Đao Long Tam đều có mặt.
- Kính chào nhạc phụ, đệ tử xin chào sư phụ, sư nương.
Xem trận thế này khiến Lục Thiếu Du cười khổ, thầm mắng nhạc phụ Vân Tiếu Thiên quả nhiên không tốt lành gì, trăm phần trăm đến cũng vì Đế Linh Tấn Thần đan. Sư phụ Vũ Ngọc Tiền cũng bị Vân Tiếu Thiên kéo đến, chỉ vì để Lục Thiếu Du không thể từ chói. Cộng thêm ba người Chiến Đao Khuất Đao Tuyệt, Phi Ưng Lăng Phong, Bá Đao Long Tam nhắc nhở Lục Thiếu Du đừng quên Vân Dương tông.
Thấy Lục Thiếu Du, Vũ Ngọc Tiền rất vui vẻ, lười răn dạy mây đệ tử sau lưng:
- Đừng đa lệ, mau để sư phụ nhìn xem. Nhiều năm sư phụ không gặp ngươi, tiểu tử này không thèm đi thăm sư phụ.
Lục Thiếu Du nói:
- Sư phụ tha lỗi, nếu đệ tử có rảnh chắc chắn sẽ trở lại thăm sư phụ.
Tuy vị sư phụ này thực lực không giỏi nhưng trong lòng Lục Thiếu Du xem Vũ Ngọc Tiền như tất cả sư phụ khác, tràn ngập kính trọng. Lúc trên Vân Dương tông thì vị sư phụ này bao che nhất, quan tâm Lục Thiếu Du nhất, làm sao hắn quên được?