Lục Thiếu Du ngước đầu hỏi Thánh Thủ Linh Tôn:
- Xin sư phụ cứ nói.
Thánh Thủ Linh Tôn bảo:
- Ta cần Mộc Hoàng chi khí không phải loại bình thường là được, nghe đồn trong Bắc Cung gia tộc có một viên Thiên Mộc Thần Thụ. Cần một Mộc Hoàng chi khí Thiên Mộc Thần Thụ mới được.
Lục Thiếu Du đáp:
- Đệ tử ghi nhớ.
Mặc kệ sư phụ cần thứ gì thì Lục Thiếu Du chắc chắn sẽ tìm cách lấy vào tay, huống chi hiện tại chỉ thiếu Mộc Hoàng chi khí là sư phụ có cơ hội phục hồi.
Bàn bạc một phen qua đi, Lục Thiếu Du rời khỏi đình viện, chợt nhớ phải chào từ biệt phụ thân, mẫu thân. Đi Bắc Cung gia tộc sẽ tốn nhiều thời gian, trong Phi Linh môn hiện có Nam thúc tọa trấn, tạm thời Lục Thiếu Du không quá lo.
Lục Thiếu Du hơi lo Thiên Địa Minh, cũng vì lo lắng Thiên Địa Minh nên hắn muốn sớm khiến sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn phục hồi. Chỉ khi sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn phục hồi tu vi thời kỳ đỉnh cao sẽ tăng thêm một siêu cường giả cho Phi Linh môn.
Nếu sư phụ có thể thừa cơ đột phá bình cảnh ngày xưa thì càng tuyệt, trong lòng Lục Thiếu Du luôn mong mỏi sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn sẽ phục hồi thậm chí đột phá.
Sau khi Lục Thiếu Du rời đi, hắn đến thăm mẫu thân. Lục Thiếu Du mới tới ngoài đình viện chưa vào trong thì một bóng dáng thướt tha đáp xuống, mắt hắn tập trung nhìn vào người đến.
Thanh âm nũng nịu vang lên:
- Trở lại cũng không đi gặp ta.
Thân hình thướt tha đứng cạnh Lục Thiếu Du, là một nữ nhân xinh đẹp có mái tóc đen như thác đơn giản cột sau đầu, ngũ quan tinh xảo, da trắng nõn, quần áo bao cặp mông vêu săn chắc, đôi chân dài đầy đặn, hai bên hông treo đoản kiếm dài nửa thước đồ án tinh mỹ.
Lục Thiếu Du nhìn nữ nhân trước mắt, tia sáng chợt lóe trong mắt, mỉm cười nói: