Lục Thiếu Du không ngờ Dạ Vị Ương sẽ giao Nghịch Mệnh Hồn Quả cho hắn.
- Cầm đi.
Dạ Vị Ương nói:
- Ngươi muốn cưới nhưng chưa chắc ta muốn gả. Thứ này là vật cứu sư phụ của ngươi, dù thế nào thì ngươi sẽ muốn lấy nó. Ta không muốn ép ngươi thành thân với ta, ngươi như vậy ở bên cạnh ta có ích gì? Dạ Vị Ương ta không cần làm như vậy.
Lục Thiếu Du nhìn Dạ Vị Ương, mắt lóe tia cảm kích và xin lỗi:
- Nhưng Dạ cốc chủ, bên sư bá...
Dạ Vị Ương nói:
- Bên lão tổ thì ta sẽ tự đi nói, cùng lắm bị lão tổ trách phạt một phen, còn hơn là ép ngươi thành thân với ta. Dưa hái xanh không ngọt, ta hiểu điều này.
Lục Thiếu Du nói:
- Hay là để ta cùng Dạ cốc chủ đi xin tội với sư bá.
- Không cần.
Mắt đẹp nhìn Lục Thiếu Du, Dạ Vị Ương hỏi:
- Lục minh chủ, có một vấn đề Lục minh chủ trả lời được không?
Lục Thiếu Du gật đầu nghiêm mặt nói:
- Xin Dạ cốc chủ cứ hỏi!
Dạ Vị Ương cắn nhẹ bờ môi hỏi:
- Nếu không có mấy vị hôn thê kia thì ngươi có cam lòng thành thân với ta?
Lục Thiếu Du nhìn Dạ Vị Ương, trả lời:
- Ta cũng không biết.
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng khuôn mặt của ta không đẹp bằng mấy vị hôn thê của ngươi?
Môi son cong lên, mắt hấp háy, rèm mi dài đường cong động lòng người khiến đôi mắt sáng càng lung linh.
- Đương nhiên không phải.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Cái này không liên quan gì mặt đẹp. Ta có mấy vị hôn thê, vì chúng ta yêu nhau nên mới cùng nhau, ta thích hết mọi thứ của họ, thích vài điểm đặc biệt trên người họ. Ví dụ tiểu Linh ngây thơ xinh đẹp, Hồng Lăng đáng yêu đơn giản, Cảnh Văn nhạy bén trí tuệ, Vô Song lương thiện thanh nhã.
Dạ Vị Ương hỏi:
- Trên người bọn họ không có khuyết điểm sao?