Lục Thiếu Du đứng ngoài đình viện khom người hành lễ, không dám tự tiện vào trong:
- Đệ tử bái kiến sư bá!
Giọng Thánh Linh lão tổ vọng ra từ Thánh Linh lão tổ:
- Sao sáng sớm đã đến chỗ lão thân ta đây?
Lục Thiếu Du mắt lóe tia sáng nhìn trong đình viện:
- Đệ tử định hôm nay quay về Phi Linh môn nên đặc biệt đến cáo từ với sư bá.
Trong đình viện tạm ngừng một lúc rồi có thanh âm lại vọng ra:
- Đi đi, dọc đường cẩn thận.
Lục Thiếu Du sửng sốt, không ngờ sư bá thật sự không giữ hắn lại.
Ánh mắt Lục Thiếu Du hơi thay đổi nói:
- Lúc đệ tử đến đây sư phụ từng dặn dò đệ tử nói vài câu với sư bá, sư phụ bảo đệ tử nhất định phải chuyển lời cho sư bá.
- A?
Thanh âm trong đình viện có vẻ kinh ngạc hỏi:
- Vậy ngươi nói đi.
Lục Thiếu Du ngước mắt lên, hít sâu, nói:
- Sư phụ dặn đệ tử chuyển lời lại với sư bá rằng ngày xưa làm sai một việc, đã sai càng sai thêm. Mấy năm nay sư phụ luôn hối hận vô cùng, nếu được thì mong sư bá cho sư phụ thêm một cơ hội, sư phụ nhất định sẽ không chọn quyết định ngày xưa.
Lục Thiếu Du nói xong tinh thần quan sát đình viện, khóe môi cong lên thầm nghĩ: Miễn sư bá có tình ý với sư phụ thì chắc chắn sẽ dao động.
Nhưng thật lâu sau đình viện không vang lên thanh âm, khiến Lục Thiếu Du biến sắc mặt, lòng thấp thỏm.
Thật lâu sau trong đình viện lại truyền ra giọng Thánh Linh lão tổ:
- Lời này thật sự là sư phụ của ngươi nói?
- Đúng vậy! Từng chữ đều là sư phụ nói.
Lục Thiếu Du khẳng định:
- Nhưng đệ tử không biết sư phụ nói vậy là có ý gì, nghe nửa ngày mà không hiểu.
- Nếu ngươi không nghe hiểu câu này thì còn ai nghe hiểu?
Giọng Thánh Linh lão tổ vọng ra:
- Ngươi đến chào từ biệt ta là giả, nhớ Nghịch Mệnh Hồn Quả mới là thật, ngươi dám lừa gạt cả sư bá của ngươi? Có tin là ta lấy tội sư môn, dưới phạm trên, bất kính với trưởng bối để trị tội ngươi không?