Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trong phút chốc màn sáng trắng run rẩy, ánh sáng rút về. Trước bao cặp mắt ngạc nhiên nó biến thành một linh quả màu trắng nhỏ hơn bàn tay. Tuy linh quả màu trắng nhỏ nhưng ánh mắt mọi người không phải loại tầm thường, nên không bị bề ngoài đánh lừa.
Linh quả mảu trắng hình dạng như trẻ sơ sinh, có mắt có mũi, có tay có chân, có lăng có giác, tựa như búp bê thủy tinh màu trắng. Toàn thân búp bê lan tràn năng lượng hùng hồn tột độ, đôi mắt nhỏ xíu biết xoay tròn, thân hình nhỏ bé xoay quanh giữa không trung phát ra năng lượng ngút trời.
Trong ánh mắt kinh thán của mọi người, con ngươi Kim Huyền co rút kinh ngạc kêu lên:
- Nghịch Mệnh Hồn Quả, đây là Nghịch Mệnh Hồn Quả!
Lục Thiếu Du nghe xong rùng mình, nhìn Kim Huyền chằm chằm:
- Kim Huyền thúc nói gì? Đây là Nghịch Mệnh Hồn Quả?
Bốn chữ Nghịch Mệnh Hồn Quả đủ làm Lục Thiếu Du chấn động.
Ánh mắt Kim Huyền giật mình:
- Không sai được, ta từng cùng chủ nhân thấy có người được Nghịch Mệnh Hồn Quả trong một mật địa, hình dạng giống vậy. Hèn gì ta cảm giác hơi thở quen thuộc, ra là Nghịch Mệnh Hồn Quả. Có thể chiêu đến thiên kiếp tất nhiên là vật nghịch thiên như Nghịch Mệnh Hồn Quả.
Định lực như Kim Huyền cũng bị rung động, loại báu vật Nghịch Mệnh Hồn Quả này đã là nghịch thiên, ai cũng bị nó đánh động.
Lục Thiếu Du kích động rung bần bật:
- Nghịch Mệnh Hồn Quả, rốt cuộc tìm đến Nghịch Mệnh Hồn Quả!
Tìm Nghịch Mệnh Hồn Quả đã lâu mà không có tin tức gì, không ngờ lần này Thánh Linh cốc xuất thế là Nghịch Mệnh Hồn Quả, hỏi sao Lục Thiếu Du không kích động? Có Nghịch Mệnh Hồn Quả là sư phụ sẽ khỏe lại.
Tuy sư phụ dặn là không thể ham báu vật này nhưng nếu là Nghịch Mệnh Hồn Quả thì khác. Nghịch Mệnh Hồn Quả, mặc kệ ra sao Lục Thiếu Du phải có bằng được.