Lục Thiếu Du bước ra, con ngươi Vi Sinh Ngũ Tổ và Đông Hải Tam Sát co rút nhìn thanh niên áo xanh khí thế thản nhiên nhưng vô hình trung làm lòng bọn họ cảm giác tuyệt đối nguy hiểm.
Chỉ trong khoảnh khắc tám hơi thở sưu tầm gì đó trên người Lục Thiếu Du, càng sưu tầm thì trong lòng tám người càng run sợ. Khí thế của thanh niên áo xanh chẳng chút lộ ra ngoài nhưng vô hình trung có hơi thở bao phủ không gian, thiên địa này dường như vì thế mà xảy ra biến đổi gì.
Hỏa Sát lông mày đỏ, tóc đỏ tiến lên một bước:
- Tiểu tử, mau thả người trong tay của ngươi ra, sự việc hôm nay còn dễ bàn một chút.
Khí nóng lan tràn trong không trung.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Các người muốn thì lấy đi.
Lục Thiếu Du nhìn hai người trong tay, vung lên, hai người bị ném hướng Đông Hải Tam Sát, Vi Sinh Ngũ Tổ.
Hỏa Sát hừ lạnh một tiếng:
- Thế mới được.
Hỏa Sát lắc người, một thu một chộp hướng Hải Tượng.
Vù vù vù vù vù!
Cùng lúc đó, trong Vi Sinh Ngũ Tổ, lão nhân trường bào màu đỏ xông lên, mang theo lửa nóng kinh người chộp hướng Vi Sinh Đốn Ngữ.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Đột nhiên Vi Sinh Đốn Ngữ, Hải Tượng trưởng lão bị Lục Thiếu Du ném ra trên người bộc phát khí thế hung hãn. Ánh sáng chói lòa phát ra từ quanh thân hai người khuếch tán, trong ánh sáng có tia điện màu tín lượn lờ toát ra lôi uy lớn mạnh.
- Nguy rồi, tiểu tử kia có trá!
Lão nhân áo đỏ, Hỏa Sát trong Vi Sinh Ngũ Tổ cùng biến sắc mặt, nhanh chóng thụt lùi ra sau.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Nhưng trong khoảnh khắc này Vi Sinh Đốn Ngữ, Hải Tượng trưởng lão bị ném ra tựa như sao băng đụng mạnh vào Hỏa Sát và lão nhân áo đỏ.
Giữa không trung phía xa, khóe môi Lục Thiếu Du cong lên: