́i rắm cũng không phải
- Giải Linh trưởng lão.
Sắc mặt Dạ Vị Ương đại biến, trong mắt b*n r* hàn mang, quát lớn:
- Đệ tử Thánh Linh Cốc nghe lệnh, cùng bọn họ liều mạng.
- Giết!
Trong mắt bọn người Hàn Ngọc Tôn Giả, Hóa Linh Tôn Giả hiện lên hàn ý, lập tức lao thẳng tới đám người Vi Sinh Gia cùng Hải Sa môn.
- Sát!
Đệ tử Vi Sinh Gia tộc cùng Hải Sa Môn, cũng trực tiếp lướt đi, từng đạo thân ảnh giao thủ lại với nhau, toàn bộ không gian run rẩy.
- Dạ Vị Ương, nhìn xem ngươi có bản lãnh gì.
Trần Trác có chút cười lạnh, nhìn Dạ Vị Ương, trong mắt tam giác có chút tà quang, bàn chân đạp mạnh mặt đất, dưới chân có tia sáng bạc trắng tiếp xúc đại địa, trên mặt đất đột nhiên có một cổ lực lượng va chạm lại với nhau.
Ken két!
Mặt đất cứng rắn, theo Trần Trác bước ra một bước, lại tựa như đậu hủ nghiền nát, đá vụn tung bay, trong nháy mắt, thân ảnh Trần Trác đã xuất hiện ở trước người Dạ Vị Ương, một đạo trảo ấn nắm tới đầu vai của Dạ Vị Ương.
- Hừ!
Âm Dương Vương Dạ Vị Ương cắn chặt bờ môi, hừ lạnh một tiếng, quạt xếp trong tay run lên, chân khí quanh thân bạo tuôn. Trên quạt xếp có một đạo lưu quang huy động, chân khí mênh mông bạo tuôn ra, điểm vào phía trên trảo ấn của Trần Trác.
Phanh!
Thanh âm âm bạo vang vọng, thân hình của Dạ Vị Ương lảo đảo lui ra phía sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch, Trần Trác là Cửu trọng Vũ Vương, nàng mới Bát trọng Vũ Vương mà thôi, còn không cách nào chống lại Trần Trác.
- Trần Trác, ngươi không biết thương hương tiếc ngọc a.
Một tiếng cười lạnh truyền ra, không gian gợn sóng lóe lên, một thân ảnh xuất hiện ở trước người Âm Dương Vương Dạ Vị Ương, đúng là Vi Sinh Gia Tộc tộc trưởng Vi Sinh Trường Địch.
XÍU...UU!!
Dạ Vị Ương không có chút do dự, không thể không nghênh tiếp lần nữa, quạt xếp trong tay mở ra, một đạo quang nhận hình cung cắt vỡ không gian, nhắm hướng Vi Sinh Đốn Ngữ bay đi.