- Đúng rồi sư tỷ, Lục Thiếu Du kia, nghe nói đã trở thành nghĩa tử của Thiên Linh Đan Tôn.
Thanh Oản Tôn Giả nhìn thân ảnh mộc mạc nói.
- Thật sao...
Nghe vậy, thân ảnh mộc mạc tựa hồ có chút chấn động, lập tức nói:
- Thanh Oản, lúc này đây Thiên Vân Đảo ta không có tổn thất quá nhiều, đã không dễ dàng, ngươi cũng bị thương không nhẹ, sớm chút dưỡng thương a.
- Ân.
Thanh Oản Tôn Giả khẽ gật đầu.
.................................
Ngọn núi liên miên, thấp thoáng lấy kiến trúc lung linh, lúc này là đầu hạ, dãy núi xanh biếc, trên núi cây cối sum xuê, lục ý dạt dào, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh lục quang dịu dàng, gió nhẹ thổi qua, tựa như sóng lớn.
Trong một đình viện u tĩnh, trên giường, quanh thân Lăng Thanh Tuyền bao phủ trong một mảnh lam mang, sắc mặt có chút tái nhợt, dần dần khôi phục hồng nhuận phơn phớt.
- Mẹ!
Một âm thanh thanh thúy truyền đến, lời nói rơi xuống, một nữ đồng ước chừng năm sáu tuổi chạy vào trong phòng, nữ đồng này rất đáng yêu, khuôn mặt phấn nộn, trong lúc mơ hồ đã có thể nhìn ra, ngày sau nhất định là mỹ nữ tuyệt sắc, cùng Lăng Thanh Tuyền cực kỳ tương tự, mà trong ánh mắt, lại lộ ra một vẻ kiên nghị mà bạn cùng lứa tuổi khó có, hai mắt đen láy nhộn nhạo, trên cái đầu nhỏ trát lấy bím tóc, càng lộ ra đáng yêu đến cực điểm.
- Du Thược, để cho mẹ ôm một cái.
Lăng Thanh Tuyền thu lại thủ ấn, đình chỉ điều tức, đẩy ra tóc mai mất trật tự, lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ, trên ngọc nhan không thi phấn trang điểm, lại lộ ra vũ mị, còn có chút tiên khí, nhìn nữ đồng trước mặt, trong mắt lộ ra yêu thương trìu mến.
- Mẹ, ta nghe nói ngươi bị thương, lo lắng chết Du Thược rồi.
Tiểu nữ đồng nhào vào trong lòng Lăng Thanh Tuyền, hai lông mi mảnh mai, cái miệng anh đào nhỏ nhắn mân mê, hai mắt sáng ngời lộ ra rất khẩn trương.