- Năng lượng chấn động lớn như thế, thiên tài địa bảo kia nhất định rất bất phàm.
Hóa Linh Tôn Giả thì thào nói, ánh mắt cực kỳ rung động, thân là Tứ trọng Linh Tôn, hắn có thể tinh tường cảm giác được năng lượng chấn động ở trong ngọn núi kia mạnh bao nhiêu, để cho hắn ở rất xa nhìn cũng hãi hùng khiếp vía.
- Năng lượng chấn động thật mạnh.
Sắc mặt Âm Dương Vương có chút biến hóa, quạt xếp trong tay mở ra, vỗ vỗ, một làn gió thơm nổi lên bốn phía, đôi mắt dễ thương nhìn ngọn núi kia, cực kỳ khiếp sợ.
- Bái kiến Cốc chủ, chư vị Thái thượng trưởng lão.
Theo người quen rơi xuống, không ít đệ tử Thánh Linh Cốc bay tới, trong đó có không ít là Vũ Vương cùng Linh Vương, Thánh Linh Cốc này bình thường không hiển sơn lộ thủy, nhưng cường giả lại không ít, tuy không cách nào vượt qua mấy đại sơn môn, nhưng thực lực lại thật sự không kém.
- Thế nào rồi, người Vi Sinh Gia cùng Hải Long Môn có đến chưa?
Âm Dương Vương Dạ Vị Ương đối với một Linh Vương hỏi.
- Bẩm cốc chủ, Vi Sinh Gia cùng Hải Long Môn đều đến, cường giả đến còn không ít.
Một Linh Vương cung kính trả lời.
- Ta đã biết, xuống dưới tiếp tục giám thị a.
Dạ Vị Ương vung quạt xếp lên, ý bảo mọi người thối lui.
- Người Vi Sinh Gia tộc cùng Hải Long Môn quả nhiên đều đến, chúng ta làm sao bây giờ, Vi Sinh Gia tộc cùng Hải Long Môn này sợ là sẽ không dễ dàng buông tha cho bảo vật.
Giải Linh tôn giả nhìn Âm Dương Vương Dạ Vị Ương nói.
- Thiên tài địa bảo này nhất định bất phàm, vài ngàn năm trước lão tổ chọn Thánh Linh Cốc đặt chân ở chỗ này, là bởi vì kề bên này linh khí tràn đầy, ngày sau nhất định có trọng bảo xuất hiện.
Dạ Vị Ương nói.
- Lão tổ anh minh ah, chỉ tiếc lão tổ...