Có chút thất vọng một hồi, trữ vật giới chỉ của Hạc Linh tả sứ cũng xuất hiện ở trong tay Lục Thiếu Du, cái trữ vật giới chỉ này cũng bị bố trí cấm chế, bất quá từ trong trí nhớ của Hạc Linh tả sứ, Lục Thiếu Du đã biết trong trữ vật giới chỉ này, tuy đồ tốt không ít, bất quá đơn giản chỉ là chút Địa cấp linh kỹ, cao phẩm đan dược, còn có dược liệu mà thôi, tuy giá trị xa xỉ, bất quá cũng không có để cho Lục Thiếu Du mừng rỡ.
Lục Thiếu Du thu trữ vật giới chỉ vào trong ngực, ý định có thời gian lại luyện hóa cấm chế, luyện hóa những cấm chế kia cũng không phải quá khó khăn, chỉ là cần một chút thời gian mà thôi, hiện tại vẫn là trước luyện hóa linh lực của Hạc Linh tả sứ mới tốt.
- Linh lực thật bàng bạc.
Cảm giác linh lực vừa mới thôn phệ đến, trong nội tâm Lục Thiếu Du sợ hãi thán phục, có chút run run, sắc mặt bởi vậy đỏ lên, Hạc Linh tả sứ là Linh Tôn Cửu trọng, tuy trọng thương có chỗ ảnh hưởng, nhưng linh lực trong cơ thể vẫn còn vô cùng bàng bạc.
Lục Thiếu Du cảm giác lúc này mình cắn nuốt linh lực của hắn, tựa như ăn uống quá độ, linh lực bàng bạc tràn ngập, giống như là muốn phá thể mà ra, khá tốt mình bây giờ cũng là Linh Tôn Bát trọng, bằng không thôn phệ một Linh Tôn Cửu trọng, còn không biết sẽ ăn bao nhiêu đau khổ.
Sau một lát, Lục Thiếu Du từ trong Tử Lôi huyền đỉnh lách mình mà ra, thu hồi Tử Lôi huyền đỉnh, ở trong không gian khoanh chân ngồi xuống, ngưng thần tĩnh khí, kết xuất một đạo thủ ấn tu luyện, bắt đầu luyện hóa linh lực.
Trên người có thương thế, nhưng Lục Thiếu Du lại không có để ý tới quá nhiều, một là những thương thế này vấn đề không quá lớn, thứ hai là đã sớm phát hiện, mình luyện hóa chân khí cùng linh lực cũng có thể chữa thương, hiệu quả thậm chí càng tốt, cho nên hiện tại không cần phải chuyên môn chữa thương.