Trong màn đêm, sao đêm lấp lánh, ánh trăng chiếu vào đại địa.
Hai người đứng ở trên đỉnh núi, ai cũng không nói gì, thân ảnh của Lam Linh đứng ở dưới ánh trăng, chân dài thon thả, chèo chống lấy mông ngọc ngạo nghễ ưỡn lên, xa xa nhìn lại, tư thái lung linh cực kỳ hấp dẫn, đối với người xem là một loại thị giác khiêu khích.
Mà lúc này, Lục Thiếu Du lại không có tâm tình thưởng thức vẻ đẹp này, trong nội tâm vẫn có chút loạn.
Lam Linh nhìn ánh trăng sáng tỏ, khóe mắt bỗng nhúc nhích, phá vỡ yên lặng ngắn ngủi nói:
- Người Vạn Thú Tông cũng từ trong Tử Vong Thâm Uyên đi ra rồi?
- Ra rồi, bất quá Vạn Thú tông tổn thương không ít, đi ra được không có mấy người.
Lục Thiếu Du không có nhiều lời về sự tình của Vạn Thú tông, dù sao Lam Linh trở về sẽ biết.
- Sư phụ ta cùng Vô Ảnh Kiếm Tôn không có sao chứ?
Lúc này ánh mắt Lam Linh mới nổi lên không ít chấn động, đôi mắt dễ thương nhìn chăm chú Lục Thiếu Du, lo lắng hỏi.
- Hai người bọn họ đều không có việc gì.
Lục Thiếu Du nói.
- Vậy là tốt rồi.
Lam Linh nói, sư phụ cùng Vô Ảnh Kiếm Tôn đều không có việc gì, có lẽ Vạn Thú tông sẽ không có vấn đề quá lớn a, lúc này Lam Linh lại không biết biến cố trong Tử Vong Thâm Uyên, Vạn Thú tông cũng chỉ còn lại hai người này, cùng một Thái thượng trưởng lão khác mà thôi.
- Về sau ngươi có tính toán gì không?
Lục Thiếu Du do dự một chút, ngẩng đầu nhìn Lam Linh hỏi.
- Ta có thể có tính toán gì, hay là ngươi vì ta quyết định a?
Lam Linh nhìn qua Lục Thiếu Du, dịu dàng cười cười.
- Cái này...
Lục Thiếu Du sửng sốt một chút, đang muốn nói chuyện, Lam Linh lại nói:
- Được rồi, ta trêu ngươi mà thôi, ngoại trừ Vạn Thú tông, ta còn có thể đi nơi nào.
Lời nói vừa dứt, Lam Linh quay người nhìn bầu trời đêm bao la mờ mịt, đôi mắt dễ thương không lưu dấu vết có chút chấn động, mình bây giờ còn có thể như thế nào, chỉ có tiếp nhận hết thảy, nội tâm không bỏ xuống được người trước mắt này thì thế nào, hết thảy trở thành kết cục đã định rồi.