- Không có việc gì, vẫn còn sống thôi!
Đông Vô Mệnh nói, lại kể cho mọi người nghe tình huống trong Tử Vong thâm uyên khiến mọi người đều kinh ngạc sợ hãi.
Còn có thêm một việc làm Lục Thiếu Du vui vẻ, Lục Tiểu Bạch có thêm con trai, hiện tại đã được mấy tháng, cũng không nghe nhóm người Đông Vô Mệnh nói qua.
Lục Thiếu Du nhìn thấy mọi người đã tới đầy đủ, liền dặn dò công việc, đặc biệt Vũ đường cùng Ngoại đường cần tùy thời chuẩn bị sẵn sàng, Ám đường cũng phải giám sát chặt chẽ tin tức bên ngoài hơn nữa cần đúng lúc thông tri trở về sơn môn.
Sau khi dặn dò mọi người xong xuôi, các vị đường chủ cáo từ rời đi, Lục Thiếu Du duỗi lưng, về tới trong nhà luôn có cảm giác cực kỳ thoải mái.
- Sư phụ, ngài đã về sao!
Một thanh âm non nớt truyền vào, Lục Kinh Vân chạy băng băng vào đình viện, nhìn thấy thanh ảnh trong phòng, khuôn mặt liền vui vẻ, thân hình nhảy lên bổ nhào tới trước.
- Tiểu gia hỏa!
Lục Thiếu Du ôm Lục Kinh Vân vào lòng, hơn một năm nay tiểu gia hỏa này đã cao hơn không ít.
Lục Kinh Vân vô cùng cao hứng, dựa vào lòng Lục Thiếu Du, nói:
- Sư phụ, sao bây giờ ngài mới trở về, Kinh Vân nhớ sư phụ muốn chết!
- Ta lại nghe nói ngươi vô cùng nghịch ngợm đấy, có chuyện này hay không a!
Lục Thiếu Du trừng mắt hỏi, nhưng ánh mắt cực kỳ yêu thương, thậm chí chính bản thân hắn cũng không biết tại sao mình lại yêu thương tiểu gia hỏa này như vậy, cứ như trong mơ hồ giữa hai người có liên hệ nào đó.
- Không có, đệ tử thật ngoan ngoãn, ngài không tin thì hỏi nãi nãi đi!
Ánh mắt xoay chuyển, Lục Kinh Vân cười giảo hoạt.
- Đi thôi, chúng ta đi thăm nãi nãi!
Lục Thiếu Du nói, dù sao về nhà, vừa rồi chỉ lo xử lý chuyện trong sơn môn, hiện tại nên đi thăm mẫu thân một chút.