- Đi chết đi!
Thân ảnh Dương Quá vượt qua không gian, xuất hiện phía trên Phệ Hồn lão quỷ, kiếm quang bay ra, không gian vặn vẹo, trực tiếp bao phủ thân thể Phệ Hồn.
Phệ Hồn lão quỷ sửng sốt, kiếm quang vừa chém xuống, linh hồn hắn run rẩy, không biết có phải bị khí thế chấn nhiếp, trong lúc hoảng sợ chỉ kịp vươn tay đánh ra.
Đột nhiên không gian run lên, linh lực tràn tới, động tới năng lượng thiên địa khiến thiên không biến sắc, một đạo chưởng ấn khổng lồ ngưng tụ cắn nuốt cả không gian, hư không nứt vụn thành từng khúc, hướng kiếm quang đánh tới.
Ông!
Tiếng kiếm minh rung trời, kiếm quang bạo lướt, nháy mắt chém thẳng lên chưởng ấn, chưởng ấn tắc nghẽn, không gian mang theo quang quyển tối đen lập tức răng rắc nổ tung.
Hư không phá nát, năng lượng phong bạo kh*ng b* thổi quét, nháy mắt đột nhiên ngừng lại lặng yên mai một không còn bóng dáng.
Hưu!
Kiếm mang tiến quân thần tốc, thật dễ dàng phá vỡ chưởng ấn, tàn sát bừa bãi như chốn không người, trực tiếp rơi xuống đỉnh đầu Phệ Hồn lão quỷ.
- Tại sao lại như vậy, mạng ta xong rồi!
Trong tích tắc ánh mắt Phệ Hồn lão quỷ nhìn trừng trừng vào đạo kiếm quang kéo theo khe không gian, cảm giác nhịp tim của mình ngừng đập, giờ khắc này hắn không còn bất kỳ động tác.
Tới lúc này Phệ Hồn lão quỷ mới cảm giác được Dương Quá đáng sợ bao nhiêu, bởi vì khí tức trên người Dương Quá chính là khí tức Đế Giả, là cấp độ mà hắn tha thiết ước mơ đạt tới.
Hưu!
Hết thảy chỉ diễn ra trong nháy mắt, kiếm quang bổ l*n đ*nh đầu Phệ Hồn lão quỷ, chém hắn thành hai nửa.
Phanh phanh!
Ngay khi thân thể Phệ Hồn lão quỷ bị chia thành hai nửa lập tức hóa thành mảnh nhỏ, một đạo hồn anh bay ra nhưng lại bị lực lượng vô hình làm mai một ở bên trong kiếm quang, thậm chí không có cơ hội đào thoát.