Tiếng kêu réo thê lương vô cùng, khiến toàn thân mọi người đều nổi lên da gà, làm linh hồn họ phát run, giống như tiếng gọi từ cửu u địa ngục, trên xích sắt ước chừng khóa lại hơn hai trăm hồn anh tối đen dữ tợn, theo chân khí mà xem đều là hồn anh Tôn Cấp.
- Chi chi!
- Đó là Tỏa Hồn Liên!
Trong nháy mắt nhóm người Kim Lang cùng cường giả Phi Linh môn sắc mặt đại biến, tựa hồ đều nhận ra vật ấy.
- Tỏa Hồn Liên, Tỏa Hồn Liên của Đoạn Hồn quỷ tôn!
Lục Thiếu Du nhíu mày.
- Ngươi là Phệ Hồn lão quỷ!
Sắc mặt Kim Lang cùng Cùng Kỳ đại biến, nhìn Tỏa Hồn Liên tỏa sáng kinh người, chợt nhớ lại một kẻ kh*ng b*.
- Kiệt kiệt, Kim Lang, Cùng Kỳ, các ngươi rốt cục đã nhận ra, ta còn tưởng rằng không ai nhận thức ta chứ!
Phệ Hồn cười to, ánh mắt càng thêm âm trầm, chân khí âm hàn ngập trời quanh quẩn phía trước.
- Không nghĩ tới lão quỷ ngươi còn sống, ngươi còn chưa chết!
Ánh mắt Cùng Kỳ lóe sáng, Phệ Hồn lão quỷ tề danh cùng đại ca, lúc trước ba đại cường giả, Thánh Thủ Linh Tôn, Huyền Thiên yêu tôn, còn có một vị khác, chính là Phệ Hồn lão quỷ tiếp cận với họ nhất, không nghĩ người này vẫn còn sống trên đời, hơn nữa cũng đã một chân bước ra khỏi tu vi Tôn Cấp.
- Phệ Hồn lão quỷ, không ngờ là kẻ kh*ng b* như vậy!
Đông đảo cường giả biến sắc, nghe đồn đãi Phệ Hồn lão quỷ là cường giả cực kỳ hung tàn, nổi danh bảy tám ngàn năm trước, cùng thời đại với Thánh Thủ Linh Tôn.
- Phệ Hồn lão quỷ, hình như là sư phụ của Đoạn Hồn quỷ tôn!
Ánh mắt Lục Thiếu Du ngưng trọng.
- Ta đương nhiên chưa chết, chẳng qua đại nạn của các ngươi cũng sắp tới rồi, giờ này ngày này đáng tiếc không thể đánh một trận với Thánh Thủ Linh Tôn, cho dù hắn có mặt hôm nay, chỉ là một linh hồn mà thôi, hắn cũng chỉ có thể trở thành một con hồn anh trên Tỏa Hồn Liên của ta, tăng cường không ít uy lực cho hồn liên của ta!