Ánh mắt Nguyên Nhược Lan sững sờ, cũng không biết là vì Lục Thiếu Du không tránh né hay là vì một kiếm của mình xuyên thủng trên người đối phương.
Bốn mắt nhìn nhau, tay phải Lục Thiếu Du vung lên, tử kim sắc lưu quang xuất hiện, một cỗ chân khí hủy diệt cuồn cuộn dựng lên, mạnh mẽ tràn ra.
Oanh long!
Tiếng lôi đình vang vọng, một đạo tử kim lôi đình tràn ra, xu thế làm người run rẩy.
- Không tốt!
Nguyên Nhược Lan chợt cảm giác lãnh ý lan tràn, cùng một thời gian ánh mắt mọi người cũng kinh ngạc.
Xuy!
Lúc này Nguyên Nhược Lan không còn phản ứng kịp nữa, một đạo tử kim lôi đình lớn cỡ cánh tay đã gần trong gang tấc ầm ầm giáng xuống, hung hăng đánh thẳng vào ngực Nguyên Nhược Lan, nàng cấp tốc tránh né nhưng lôi đình vẫn rơi lên vai trái của nàng.
Oanh long!
Lôi đình màu tím trực tiếp oanh lên vai Nguyên Nhược Lan, thân hình nàng tràn ngập điện quang, thân thể mềm mại bắn ngược, mà ma kiếm cũng rút ra khỏi vai Lục Thiếu Du.
Phốc!
Cả quá trình diễn ra chỉ trong chớp mắt, hai người đồng thời phun máu tươi, ma kiếm vừa rút ra máu tươi liền tràn xuống, tử kim lưu quang quanh quẩn nhưng vẫn không thể ngừng được thương thế.
Đặng đặng!
Thân hình hai người bắn ngược giữa không trung, đều rơi xuống đất thối lui hơn mười bước, mỗi bước đều giẫm nát quảng trường, Lục Thiếu Du ổn định thân hình, sắc mặt trắng bệch, một bước cuối cùng hạ xuống thân hình quỳ xuống một gối, miệng tràn máu tươi.
Xuy!
Điện quang lưu chuyển trên người Nguyên Nhược Lan, ma kiếm cắm dưới đất liên tục kéo dài một rãnh sâu, cuối cùng mới đứng vững thân hình, thân thể run lên quỳ một gối, tay chống ma kiếm miệng trào máu tươi.
- Hai người thật mạnh!
Mọi người nhìn thấy thực lực cả hai, vượt ngoài dự đoán của họ, không ngừng kinh hô.