Liễm Linh, Lục Linh, Bình Sơn đồng thời lựa chọn tự bạo, Cực Lạc tam quỷ trọng thương, cũng không còn lực tái chiến.
- Hừ!
Ánh mắt Lục Thiếu Du rơi lên người Thiên Nguyệt đang bị Thiết Kiếm cùng Mang Linh vây công, khóe môi cười lạnh.
Oanh long long!
Không trung nổ vang, năng lượng thiên địa hội tụ, áp chế cả không gian lung lay như sắp đổ, nhóm người Thiên Địa minh cùng tán tu, Linh Vũ giới đều bị bao vây đuổi giết.
Đặng đặng!
Cường giả Thiên Địa minh bị đánh bay, sắc mặt trắng bệch, khóe môi ứa máu, thực lực mạnh hơn cũng bị đẩy lui.
Một mỹ phụ bị đánh bay, máu tươi phun tràn dưới đất.
Ngay khi thân hình mỹ phụ vẫn còn lảo đảo, một cỗ sát khí thao thiên phá không xuất hiện bên cạnh nàng, trong sát khí còn mang theo khí tức tàn hồn, nháy mắt ngưng tụ thành một đạo thân ảnh.
- Không xong!
Mỹ phụ đang thối lui, nháy mắt không cách nào phản ứng, đã bị cấm chế.
- Thiên Nguyệt, hôm nay ngươi trốn không thoát, Nhật Sát các cùng Nguyệt Long các vốn không có đại ân oán, vì sao Nguyệt Long các các ngươi phải đi tới một bước này!
Thiết Kiếm hét lớn một tiếng, không gian xung quanh run lên, nhanh như chớp lao về hướng Thiên Nguyệt.
- Thiết Kiếm, Nhật Sát các đừng nghĩ đã bình yên vô sự, chúng ta đều tự có lựa chọn mà thôi, cuối cùng phải nhìn xem là sơn môn nào có thể bảo trụ được địa bàn của mình đi!
Mặc dù Thiên Nguyệt đã bị thương, nhưng tốc độ vẫn không kém, linh lực tràn ra, động tới năng lượng thiên địa, thúc giục hồn khí trường châm hóa thành quang trụ đánh thẳng tới Thiết Kiếm.
Đồng thời thân ảnh Thiết Kiếm lập tức tiến lên, kiếm quyết đánh ra, trường kiếm vẽ ra từng đạo kiếm ảnh uy thế cực kỳ kh*ng b* thổi quét tới.
Răng rắc!
Hai cỗ năng lượng va chạm lẫn nhau, mang theo sóng xung kích hủy diệt hung hăng khuếch tán khắp bốn phía, hư không vỡ nát, hai thân ảnh bị năng lượng cuồng bạo đẩy lui.