- Đồ khốn, mau thả giáo chủ!
Cùng Kỳ giận dữ quát lớn, một đạo quyền ấn đánh thẳng ra ngoài.
- Cùng Kỳ, ngươi bị thương nặng còn chưa khôi phục, làm gì khó dễ được ta, lui về cho ta!
Lộc Linh quát to, linh lực bạo tuôn, một đạo quang trụ đánh thẳng vào trên quyền ấn.
Oanh!
Năng lượng va chạm, kình phong kh*ng b* thổi quét, hai người đồng thời thối lui mấy bước, xem như ngang ngửa.
- Buông tay!
Nhóm người Kim Lang đồng thời lao tới.
- Cút ngay!
Vô Ảnh kiếm tôn, Bình Sơn tôn giả đồng thời cùng động.
- Dừng tay cho ta, ai dám tiến lên một bước tiểu tử này nhất định phải chết!
Lộc Linh thối lui, nháy mắt hét lớn một tiếng nhấc Lục Thiếu Du đưa lên.
- Đồ khốn!
Nhóm người Cùng Kỳ đành đứng lại không dám đi lên.
- Kiệt kiệt, ai dám đi lên thử xem, ta sẽ cho tiểu tử này hóa thành mảnh nhỏ!
Bắt lấy Lục Thiếu Du, Lộc Linh cười đắc ý.
- Vậy sao, ta xem chính ngươi bị hóa thành mảnh nhỏ trước đi!
Nhưng đúng ngay lúc này bên tai Lộc Linh chợt vang lên thanh âm gần trong gang tấc, ngay trong nháy mắt sắc mặt Lộc Linh biến thành xám ngắt.
- Không xong!
Ngay nháy mắt sắc mặt Lộc Linh đại biến, thân hình cấp tốc thối lui về phía sau.
Xuy!
Nhưng hết thảy không còn kịp nữa, một đạo huyết sắc đao mang b*n r*, lấy xu thế sấm đánh trong gang tấc tích tắc bổ ngang vào trên lưng Lộc Linh.
- Duệ Kim hồn đao!
Một tiếng quát lạnh truyền ra, kim sắc đao mang chợt lóe, khí tức tiêu sát bộc phát.
Hưu!
Đao mang phá không, chỉ thấy khe không gian tối đen lóe lên, mà Lộc Linh chỉ vừa khởi động một nửa hồn linh khải giáp đã bị khe không gian lướt qua, kim sắc đao quang bắn tới, thân hình bị chém thành hai đoạn.
- Tê Thiên Liệt Địa trảo!
Trong khoảnh khắc Lục Thiếu Du đánh ra trảo ấn, ngay lúc thân hình Lộc Linh vừa bị chém thành hai đoạn trảo ấn xé rách không gian trực tiếp xuyên thấu thân hình Lộc Linh, xuyên thẳng qua thân thể hắn.