- Cực Lạc tam quỷ, mau thả người ra, nếu không ta dù phải dốc hết toàn lực Linh Thiên môn cũng đem ba ngươi bầm thây vạn đoạn!
Mang Linh lão tổ lớn tiếng quát.
- Mang Linh, ngươi không cần phải làm ta sợ, chờ ta lấy được hai kiện thần khí trên người Lục Thiếu Du, không, hiện tại hẳn là ba kiện thần khí, tới lúc đó để xem các ngươi còn làm gì được ba huynh đệ chúng ta, kiệt kiệt!
Lệ Quỷ xem thường uy h**p của Mang Linh lão tổ.
- Thiếu Du!
Sắc mặt Tử Yên đại biến, trái tim nhấc trên cổ họng, mà Mộ Dung Lan Lan, Đạm Thai Tuyết Vi đều run lên.
Vẻ mặt Lăng Thanh Tuyền thoáng biến hóa, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
- Sao ta có thể lo lắng cho hắn, chỉ là không muốn hắn chết trong tay người khác mà thôi, nhất định là như vậy!
Cảm giác tâm cảnh của mình biến hóa, Lăng Thanh Tuyền nghĩ thầm.
Vào lúc này nhìn thấy Lục Thiếu Du bị Lệ Quỷ bắt giữ, trong mắt nhóm người Thiên Địa minh đều lộ ý cười.
- Tiểu tử, ta không giết được ngươi, nhưng sẽ có người giết được ngươi, lần này ngươi nhất định phải chết!
Ánh mắt Gia Cát Tử Vân lộ vẻ âm tàn, sắc mặt vui mừng, hắn biết đời này mình còn muốn đánh chết Lục Thiếu Du chỉ là vọng tưởng, nhưng trong lòng vẫn luôn hận không thể g**t ch*t Lục Thiếu Du.
Đại hồn anh cùng Thiên Nguyệt cũng vừa tách ra, mười mấy linh hồn phân thân đều tiến nhập vào thân thể đại hồn anh, sắc mặc đại hồn anh ngưng trọng, chậm rãi tiêu tán trước mặt Thiên Nguyệt, Huyễn Diễn đao trận cũng tự động thu hồi, trôi nổi giữa không trung.
Thiên Nguyệt chật vật thu lấy Huyễn Diễn đao trận vào trong tay, trong lòng vô cùng mừng rỡ, vừa rồi đã được nếm thử uy lực của đao trận, nhìn thấy linh hồn phân thân biến mất, phỏng chừng do Lục Thiếu Du bị cấm chế cho nên mới tự biến mất không còn bóng dáng.