- Tâm Đồng!
Đông Vô Mệnh ổn định thân hình, nhìn thấy thiếu nữ chợt sửng sốt, nháy mắt lộ ý cười, thiếu nữ xinh đẹp kia chính là đồ đệ bảo bối của hắn.
- Sư phụ, ngài không sao chứ?
Lục Tâm Đồng quay lại bên người Đông Vô Mệnh, đôi mắt liên tục quan sát thân thể hắn, nhìn thấy sư phụ vẫn ổn mới yên lòng.
- Ta không sao, con không có việc gì thì tốt rồi!
Đông Vô Mệnh cười nói, vốn trong lòng đang lo lắng cho đồ đệ, hiện tại nhìn thấy nàng bình an hắn mới yên tâm, chỉ sợ thực lực đồ đệ lại có tiến bộ.
- Lão độc vật, ngươi không sao chứ!
Băng Mộc tôn giả đánh lui đối thủ, vừa lao tới cứu viện thì đã bị Lục Tâm Đồng ra tay trước.
Đông Vô Mệnh cảm kích lắc đầu, ý bảo mình không sao.
- A!
Linh Tôn nhất trọng không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, thanh âm vô cùng thê thảm, toàn thân bành trướng tới gấp ba, như một quả bóng da phù lớn, chỉ sợ sớm muộn sẽ nổ tung, làm không ít người đều cả kinh vội vàng thối lui ra xa, nhìn thân thể kia đã biết có kịch độc, nếu bị lây dính chỉ một chút hậu quả tuyệt đối là đáng sợ.
- Phá Quân đại ca, ngươi giúp ta chiếu cố sư phụ!
Lục Tâm Đồng nhìn lướt qua toàn trường, vừa nhìn đã biết đại khái tình huống, lập tức nói một câu, thân ảnh biến mất ngay tại chỗ.
- Phanh!
Tiếng nổ thật lớn, một Vũ Tôn tam trọng Địa Linh Tông đẩy lui Thanh Linh Tôn giả, đang định tiếp tục ra tay thì không gian trước mặt chợt lóe, Lục Tâm Đồng lập tức xuất hiện ngay trước người hắn.
- Chết đi!
Thân ảnh tử sắc run lên, một đạo chưởng ấn trực tiếp rơi lên người Vũ Tôn tam trọng, hắn căn bản không thể né tránh, nháy mắt thân hình đã bị chưởng ấn đánh nát, hóa thành huyết vụ rơi xuống không trung.
Một tán tu Vũ Tôn lục trọng giao chiến với Phích Lịch tôn giả cùng Phong Linh Tôn giả, hai người nhờ vào hồn khí vũ linh khí vẫn còn có thể bất phân thắng bại.