Diệt Hồn tôn giả lạnh lẽo liếc mắt nhìn Vân Phi Hồng, người Thiên Địa minh vốn đang buồn bực, nghe nhắc Lục Thiếu Du không khỏi nghiến răng nghiến lợi, nỗi hận không thể lập tức đánh chết Lục Thiếu Du, đem Lục Thiếu Du bầm thây vạn đoạn, nhưng lại không cách nào đánh chết hắn, ngược lại luôn bị quản chế, loại cảm giác này đối với họ thật sự quá mức phẫn nộ.
- Là đồ tôn của mình còn tính là người lạ sao, có bản lĩnh các ngươi cũng tìm đồ tôn cho mình đi, chỉ sợ đám đồ tử đồ tôn phế vật của các ngươi không có khí mà tranh thôi! Oa ha ha!
Thiên Dương cười đắc ý, khuôn mặt cao hứng không thôi, hắn có được đồ tôn mạnh mẽ như thế, thật sự giúp cho hắn kiếm đủ mặt mũi.
- Vân Phi Hồng, con mẹ nó ngươi đừng hung hăng càn quấy, có bản lĩnh chúng ta đơn đả độc đấu!
Phong Vũ Tôn giả quát một tiếng, nhắc tới Lục Thiếu Du làm trong lòng hắn càng uất nghẹn, nghĩ tới Thanh Lôi Huyền Đằng, cũng do Lục Thiếu Du gây ra, hắn còn đang nghẹn một bụng lửa giận đây.
- Phong Vũ lão thất phu, lão tử sợ ngươi sao, đánh thì đánh!
Thiên Dương đứng dậy, hắn cũng không muốn đánh mất mặt mũi.
Xuy xuy!
Chân khí hai người giằng co, bắt đầu run lên, một cỗ năng lượng vô hình khuếch tán thổi quét, nháy mắt đem họ bao phủ bên trong, không gian bắt đầu nứt nẻ, đã sắp động thủ.
- Sư công, cần gì tính toán với lão thất phu kia!
Ngay lúc này một thanh âm đột nhiên truyền tới.
Xuy!
Chỉ thấy không gian trước đại điện đột nhiên dao động, một thanh ảnh nháy mắt xuất hiện.
Sưu!
- Lục Thiếu Du!
Mọi người không khỏi run lên, đó chính là Lục Thiếu Du, khi mọi người nhìn vào đôi mắt thâm thúy của hắn, phảng phất như cảm giác được có cỗ chân khí vô hình khó hiểu.
Khí tức kia thật giống như nhìn thấu tang thương thế gian vạn vật, như nhìn thấu nhân sinh trăm thái, nếm hết nhân tình ấm lạnh, cỗ khí tức này đến từ sâu trong linh hồn, tuyệt đối không phải lỗi giác.