Vô Ảnh Kiếm Tôn nhìn Dương Quá, ánh mắt khẽ đảo, nói:
- Nhược Lan, ngươi lên đi.
Ngay trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người Nguyên Nược Lan nhảy ra, váy dài nhẹ nhành phiêu động, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía DƯơng Quá. Trong mắt có một cỗ chiến ý xuất hiện. Ở bên ngoài nàng đã biết rõ thực lực của Dương Quá, Vũ Tôn tất trọng, đã không dưới nàng.
- Nguyên Nhược Lan.
Nhìn Nguyên Nhược Lan, sắc mặt chúng cường giả Đế Đạo minh biến hóa. Đối với thực lực của Nguyên Nhược Lan cũng không có mấy người tận mắt nhìn qua. Thế nhưng ba chữ Nguyên Nhược Lan đã sớm lan truyền ra bên ngoài, đồn rằng là người duy nhất có thể chống lại tên b**n th** như Lục Thiếu Du. Đạt được truyền thừa của Kiếm Tổ trong Thiên Kiếm môn, thực lực cực kỳ đáng sợ.
- Không phải nói minh chủ chiến một trận sao? Thiên Địa minh các ngươi làm gì vậy?
Sắc mặt Thiên Dương Tôn giả trầm xuống, đương nhiên hắn cũng đã nghe nói qua thực lực của Nguyên Nhược Lan này.
Sắc mặt chúng cường giả Đế Đạo minh biến hóa, mắt nhìn Nguyên Nhược Lan, Dương Quá chống lại Nguyên Nhược Lan, bọn họ không có nắm chắc.
- Quên nói cùng các ngươi, Minh chủ Thiên Địa minh ta hiện tại đã là Nhược Lan.
Vô Ảnh Kiếm Tôn nhìn mọi người đang kinh ngạc lập tức mỉm cười nói.
- Tiểu nữ Nguyên Nhược Lan, gia sư thoái vị, nhận được chiếu cố của tất cả các sơn môn lớn hiện tại nhận chức minh chủ Thiên Địa minh, về sau kính xin chư vị tiền bối chỉ giáo.
Nguyên Nhược Lan nhìn mọi người khẽ khom người thi lễ. Trước mặt đám siêu cấp cường giả này thái độ nàng cũng không kiêu ngạo không xiểm nịnh. Khí thế bực này so với gia sư Cổ Kiếm Phong còn mạnh hơn nhiều.
- Thì ra là thế, thật hèn hạ.
Lục Thiếu Du ở trên không trung nghe vậy lập tức sững sờ. Trong lòng Lục Thiếu Du luôn cảm thấy có chút không đúng, thế nhưng cũng không thể tìm ra manh mối.