Lục Thiếu Du nhìn qua đám người Thanh Quán Tôn giả, cũng phát hiện ra mấy người Thiên Vân đảo này chia ra hành động, cũng không phải cùng đi một chỗ, không ít cường giả không có mặt ở đây.
Thanh Quán Tôn giả đáp xuống đất, nhìn chung quanh, ánh mắt khiến cho người ta không dám nhìn thẳng nhìn về phía Lục Thiếu Du, ở nơi này cũng chỉ có một mình Lục Thiếu Du.
- Các hạ, xin hỏi vừa rồi ở đây các hạ có thấy gì hay không?
Trong Thiên Vân đảo một nam tử trung niên tiến lên mấy bước, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du rồi hỏi, cực kỳ khách khí.
- Ta cũng không biết ngươi muốn hỏi về cái gì?
Là người của Thiên Vân đảo, thái độ của đối phương cũng không tệ cho nên Lục Thiếu Du cũng không ngại mở miệng nói.
- Các hạ, không biết các hạ vừa rồi có nhìn thấy có người giao thủ ở gần đây hay không?
Đạm Đài Tuyết Vi tiến lên, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du, cảm nhận khí tức trên người Lục Thiếu Du, trong đôi mắt xinh đẹp kia hiện lên sự nghi hoặc.
- Không có, lúc ta tới đã như vậy rồi.
Lục Thiếu Du nói.
- Thật sao?
Đạm Đài Tuyết Vi cũng không nhìn Lục Thiếu Du quá lâu, lúc ánh mắt rời đi cũng cực kỳ nghi hoặc.
- Vừa rồi nhất định có siêu cấp cường giả giao thủ, thực lực cực cao.
Thanh Quán Tôn giả nhìn không trung một lần, cảm nhận năng lượng mơ hồ còn sót lại trên không trung, ánh mắt khẽ biến đổi.
- Sư phụ, ảo trận này chúng ta cởi bỏ thế nào? Dường như lại có chút phiền phức.
Mộ Dung Lan Lan nói, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du, cũng không có nhìn nhiều. Bộ dáng lúc này của Lục Thiếu Du cũng không khiến cho đám người Thiên Vân đảo chú ý.
- Ảo trận này không biết là do người phương nào bố trí, thế nhưng nhất định người bố trí ảo trận này rất mạnh. Sợ rằng là cường giả thượng cổ.
Thanh Quán Tôn giả liếc nhìn bốn phía nói: