Biến hóa trong Thời Không Lao Ngục thuộc tính thổ đương nhiên cũng khiến cho Lục Thiếu Du chú ý. Người gọi là Hạc Linh Tả Sứ này không ngờ lại là Linh Tôn cửu trọng. Sợ rằng trên người lão giả này cũng có thủ đoạn che dấu khí tức, khó trách hắn luôn dò xét cũng không đoán ra được tu vi của người này.
- Hừ, để xem ngươi cứu hắn thế nào.
Lục Thiếu Du sao lại can tâm để cho Hạc Linh Tả Sứ này cứu Vũ Tôn thất trọng kia trong tay mình. Lực lượng thời gian đồng hóa gợn sóng trong không gian, chưởng ấn lập tức tăng tốc.
Sưu.
Hạc Linh Tả Sứ xuất hiện, một tay rơi xuống vai Vũ Tôn thất trọng kia, lôi kéo thân hình người này nhanh chóng lui lại. Trực tiếp ném Vũ Tôn thất trọng ra sau lưng. Cùng lúc đó tay áo vung lên, một cỗ năng lượng bàng bạc trong thiên địa dùng xu thế kinh người hội tụ. Năng lượng hội tụ, trực tiếp bài xích Thời Không Lao Ngục thuộc tính thổ của Lục Thiếu Du.
Sưu.
Năng lượng hội tụ trong khoảnh khắc ngưng tụ thành một đạo năng lượng chói mắt trước người Hạc Linh Tả Sứ, nói thì dài, thế nhưng trong tay cường giả cũng chỉ xảy ra trong nháy mắt mà thôi.
Sưu.
Đạo năng lượng này ầm ầm va chạm với chưởng ấn của Lục Thiếu Du.
Hai đạo công kích kh*ng b* va chạm, không gian văng tung tóe, năng lượng phô thiên cái địa khuếch tán, đánh nát sương trắng chung quanh. Trong rừng cây ở trong sương trắng này vô số đại thụ che trời cùng với đỉnh núi bị san thành bình địa.
Khục khục.
Dưới đạo công kích này thân hình Lục Thiếu Du lảo đảo bị đẩy lùi. Linh Tôn cửu trọng dù sao cũng khó đối phó.
Thân hình Lục Thiếu Du ổn định trên không trung, Linh Tôn cửu trọng mà thôi, tu vi cùng với thực lực không kém lão đại Lệ Quỷ của Cực Nhạc Tam Quỷ là bao. Thực lực quả thực rất mạnh, thế nhưng hắn cũng không sợ. Mắt nhìn Hạc Linh Tà Sứ, cường giả Linh Vũ giới quả thực cũng không ít.