Lam Linh không nói gì, nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt nhìn một hồi rồi nói:
- Nói cho ta biết, tại sao ngươi phải giết Công Tôn Xuân Thu. Ta nhìn ra được là ngươi cố ý, ta muốn biết nguyên nhân thực sự. Nếu như ngươi không muốn nói thì cũng đừng có trả lời qua loa với ta.
Lục Thiếu Du cười khổ, nữ nhân này vẫn sắc bén như thế. Luận tâm trí tuyệt đối không dưới Độc Cô Cảnh Văn và Tử Yên. Chỉ tiếc lại là người Vạn Thú Tông. Nếu như Vạn Thú Tông đeo quyền lực thật sư trao cho nàng, đối với Vạn Thú Tông lại là một chuyện tốt. Chỉ tiếc Vạn Thú Tông lại không làm như vậy.
Khẽ thở dài, Lục Thiếu Du nói:
- Nếu Lam tông chủ nếu không muốn ta trả lời qua loa thì ta cũng không cần trả lời.
- Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi giết Công Tôn Xuân Thu có phải có liên quan tới ta hay không? Cho dù là một chút liên quan cũng được, ta muốn nghe lời nói thật.
Lam Linh nói.
- Ta không quen biết Lam tông chủ, chuyện này vô cùng đơn giản, Công Tôn Xuân Thu trêu chọc ta trước, bất kể như thế nào cũng đáng chết.
Một lát sau Lục Thiếu Du nói.
- Thật sao?
Ánh mắt Lam Linh biến ảo, dường như có chút thất vọng, đôi môi tái nhợt khẽ mở, nói:
- Nói cho ngươi biết một chuyện, chuyện này từ lâu đã chôn dưới đáy lòng ta. Những năm này ta cũng không thể nói với ai.
Lục Thiếu Du nói:
- Lam tông chủ cứ nói.
Thân hình Lam Linh dường như có thể hoạt động một chút, nàng càng dán sát lên người Lục Thiếu Du, nói:
- Rất nhiều năm trước ta đụng phải một người trong sơn mạch Vụ Đô. Hắn rất kỳ lạ, cũng rất quái dị, chúng ta ở chung một đoạn thời gian rất dài. Cùng đi tầm bảo, cùng đề phòng người khác.
- Vậy sao?
Lục Thiếu Du nói, chuyện trong sơn mạch Vụ Đô khi trước lúc này dường như hiển hiện rõ mồn một trước mắt Lục Thiếu Du.