Sưu Sưu.
Trong sát na đầu phi ưng cực lớn này bị mấy đạo trảo ấn đánh xuống, lập tức bị đánh thành từng mảnh nhỏ, căn bản không thể ngăn cản công kích của mấy đầu khôi lỗi này.
Phốc phốc.
Cơ hồ là cùng lúc trong miệng nữ tử có thân hình động lòng người kia cũng phun ra máu tươi, thân ảnh xinh đẹp lảo đảo bị đẩy lui.
Sưu Sưu.
Mấy đầu khôi lỗi đỏ hồng kia vẫn đuổi theo không bỏ. Trảo ấn lần nữa xé rách không gian bắn về phía nữ tử kia.
Còn nữ tử này cũng đã không có lực chống lại. Biết rõ tọa kỵ không có cách nào ngăn cản những đầu khôi lỗi kh*ng b* này mà vẫn gọi ra yêu thú tọa kỵ.
Sưu.
Chỉ trong nháy mắt gợn sóng trong không gian trước người nữ tử này lóe lên, một đạo thân ảnh màu xanh hiện lên. Một mảnh quang mang bao phủ không gian. Dưới cỗ lực lượng mạnh mẽ này bốn đầu khôi lỗi đỏ hồng không có cách nào tiến lên phía trước nửa bước.
- Phế phẩm sao?
Người tới chính là Lục Thiếu Du. Mắt nhìn bốn đầu khôi lỗi này cùng với hung khôi trên người hắn cơ hồ giống như đúc. Thế nhưng khôi lỗi này chỉ là thất cấp. Quan trọng hơn chính là không trọn vẹn. Đều thiếu một cánh tay hoặc là thiếu chân. Giống như là phế phẩm bị vứt bỏ.
Đối với loại khôi lỗi này Lục Thiếu Du xem như đã quen thuộc, thủ ấn được kết. Bốn đạo chưởng ấn đánh vào trong đầu bốn đầu khôi lỗi, dễ dàng bố trí ấn ký linh hồn của mình.
Cũng không lâu sau bốn đầu khôi lỗi bị Lục Thiếu Du thu vào trong nhẫn trữ vật. Thứ này tốt xấu gì cũng là khôi lỗi thất cấp trung giai, giữ lại cũng có chỗ dùng, Lục Thiếu Du đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Trong lòng Lục Thiếu Du càng thêm nghi hoặc, những khôi lỗi này rốt cuộc là do người phương nào luyện chế, thế nhưng lại giống như luyện chế xong tiện tay vứt bỏ, không có bố trí thủ đoạn cấm chế gì cả.