Lục Thiếu Du chính là hạch tâm quan trọng nhất của Phi Linh môn. Tất cả mọi việc của Phi Linh môn đều dùng Lục Thiếu Du làm trung tâm. Dùng tác phong trước sau như một của Lục Thiếu Du, người Phi Linh môn cũng liều lĩnh như vậy, vĩnh viễn không cúi đầu.
Mà tất cả các sơn môn lớn không có cách nào giống như Phi Linh môn là bởi vì tất cả các sơn môn lớn đều dựa vào bảo hộ của tổ ấm do tổ tiên để lại. Tuy rằng nhiều cường giả, cũng không phải có tiếng mà không có miếng, thế nhưng khác biệt trong đó quá nhiều. Tranh đấu giành thiên hạ vĩnh viễn khác so với thủ hộ giang sơn.
- Chư vị, sao các người lại gặp phải người của Thiên Kiếm môn?
Dương Quá nhìn bóng lưng Nguyên Nhược Lan biến mất lúc này mới hỏi chúng cường giả Phi Linh môn.
- Bẩm đại thiếu gia, chúng ta vừa mới tới đây đã gặp người của Thiên Kiếm môn. Ta cùng với Hỏa Kiếm Tôn giả kia trước đó có chút ân oán nhỏ, không ngờ tên đó lại muốn gây phiền phức. Chỉ là hiện tại trộm gà không được mà còn mất nắm gạo.
Hỏa Sí Tôn giả cười nói, trong lòng thoải mái không thôi. Chỉ bằng thương thế vừa rồi của Hỏa Kiếm Tôn giả, sợ rằng không có thời gian năm ba năm đừng mong khôi phục.
- Đại thiếu gia, chưởng môn đâu? Không phải đại thiếu gia đi cùng chưởng môn và tiểu thư sao?
Thanh Linh Tôn giả nhìn Dương Quá hỏi. Mắt thấy bên người Dương Quá không có chưởng môn và tiểu thư, sau khi tìm kiếm chung quan lập tức có chút nghi hoặc. Tất cả người của Phi Linh môn đều biết tiểu thư Lục Tâm Đồng, đại thiếu gia Dương Quá còn có chưởng môn đi cùng với nhau.
- Chúng ta thất lạc trong trận pháp, ta còn chưa tìm được bọn họ.
Dương Quá nói.
- Đại ca, đệ không sao, Tâm Đồng cũng bị thất lạc với huynh sao?
Ngay khi Dương Quá vừa dứt lời một âm thanh lập tức truyền vào trong tai Dương Quá.