Ngoài sơn cốc, ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, trên mặt hiện lên sự vui mừng. Thân ảnh màu xám kia trừ đại ca Dương Quá của hắn thì còn có thể là ai. Lúc này nhìn thấy đại ca bình yên vô sự khiến cho Lục Thiếu Du thở phào một hơi. Phiền muộn do không có được Huyết Linh mẫu đơn cùng Thanh Lôi Huyền Đằng bị quét sạch.
Trong Phi Linh môn, đám người Hỏa Sí Tôn giả, Thanh Linh Tôn giả, Chấn Linh Tôn giả, Phích Lịch Tôn giả, Phong Linh Tôn giả kinh ngạc. Một chiêu đả thương Hỏa Kiếm Tôn giả của Thiên Kiếm môn, khiến cho đối thủ không có lực đáp trả, đây rốt cuộc là ai?
- Trọng kiếm vô phong, Dương Quá.
- Là Đại thiếu gia.
Mọi người trong Phi Linh môn nhìn thấy người này lập tức kinh ngạc rồi từ chuyển thành sợ hãi và vui mừng. Người tới chính là đại ca của chưởng môn, Trọng kiếm vô phong Dương Quá. Một chiêu đả thương Hỏa Kiếm Tôn giả, thực lực như vậy cũng coi như tăng thể diện cho Phi Linh môn.
Càng khiến cho mọi người kinh ngạc chính là đại thiếu gia đã là Vũ Tôn thất trọng. Lúc này mới trôi qua mười mấy năm mà thôi, không ngờ đã có thực lực kh*ng b* như vậy.
- Hỏa Sí trưởng lão, ta tự tiện ra tay thử thực lực của Thiên Kiếm môn, mong Hỏa Sí Tôn giả đừng trách.
Dương Quá quay đầu lại nhìn Hỏa Sí Tôn giả nói. Trên đường đi tìm nhị đệ và tam muội, nhưng thật không ngờ lại gặp được người của Phi Linh môn. Thực lực của Hỏa Sí Tôn giả hoàn toàn kém hơn Hỏa Kiếm Tôn giả của Thiên Kiếm môn, chỉ là Hỏa Kiếm kia muốn đánh bại Hỏa Sí Tôn giả cũng không phải dễ. Nhưng vì muốn giáo huấn Thiên Kiếm môn này cho nên Dương Quá mới quyết định ra tay.
- Đại thiếu gia, người khách khí rồi. Giáo huấn người Thiên Kiếm môn một chút thì ai giáo huấn cũng được. Lại nói đại thiếu gia ra tay là tốt nhất.