- Người không sao là được rồi, đừng nghĩ nhiều.
Tử Yên an ủi Lục Thiếu Du nói.
- Ài, vận khí dường như không được tốt lắm nha.
Lục Thiếu Du thở dài, bất đắc dĩ cười nói. Dứt lời Lục Thiếu Du độ nhiên cảm giác được sau lưng lạnh lẽo, hắn lập tức quay đầu lại nhìn. Lúc này có mấy ánh mắt mang theo hàn ý đang nhìn mình, chính là đám người Hóa Vũ tông.
- Thanh Lôi Huyền Đằng không thấy, sao nào? Các ngươi muốn động tay động chân sao? Lão tử đang bực mình, có bản lĩnh cứ lên hết đi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, trường bào tung bay lạnh lùng nhìn đám người Hóa Vũ tông. Trong lòng vốn cũng đang khó chịu, hiện tại động thủ Lục Thiếu Du cũng không sợ, vừa lúc có thể xả giận một phen.
Ánh mắt đám người Hóa Vũ tông run rẩy, Phong Vũ Tôn giả thì âm trầm, sắc mặt tái nhợt, hung hăng nhìn Lục Thiếu Du. Không phải là hắn e ngại thanh niên áo xanh này, mà lúc này bên cạnh có người cho nên hắn cố kỵ, tuyệt đố cố kỵ.
- Tiểu tử, núi xanh còn đó, Hóa Vũ tông ta nhớ kỹ.
Phong Vũ Tôn giả hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói với mọi người sau lưng:
- Chúng ta đi.
Sắc mặt đám người Hóa Vũ tông vô cùng khó coi, thế nhưng Phong Vũ Tôn giả đã nói như vậy bọn họ cũng không có biện pháp. Bọn họ cũng không dám động thủ cho nên cũng chỉ có thể oán hận rời đi. Nếu không có Phong Vũ Tôn giả ở đây chỉ sợ bọn họ đã sớm trốn đi xa.
Người của Vạn Thú Tông, Lan Lăng sơn trang cũng lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du. Lúc trước cũng bởi vì thanh niên áo xanh này mà cường giả trong môn tổn thất thảm trọng. Thế nhưng vì cố kỵ thực lực đối phương mà bọn họ có tức giận cũng chỉ có thể cố chịu đựng.
Lục Thiếu Du nhìn đám người Hóa Vũ tông rời đi, cũng không có ý tứ ngăn cản. Ánh mắt quét qua đám người Lan Lăng sơn trang, đặc biệt là người quen như Lan Lăng sơn trang, ánh mắt lóe lên, có sát ý thế nhưng lại cố gắng nhịn xuống. Chỉ cần đám người này vẫn còn ở trong Tử Vong Thâm Uyên thì hắn vẫn còn có cơ hội ra tay. Giết một ít chấn nhiếp một ít. Lúc này động thủ thì hiệu quả cũng không lướn, dù sao mấy người kia đã là cá nằm trên thớt.