Phong Vũ Tôn giả cũng kinh ngạc, dường như có chút ngoài ý muốn. Còn tưởng rằng Lục Thiếu Du ẩn dấu thực lực, ít nhất vừa rồi cũng không giống như công kích mạnh nhất của Lục Thiếu Du.
Xoẹt.
Lúc này trong thâm uyên có vô số hư ảnh Thanh Lôi Huyền Đằng lóe lên, lớn nhỏ không đồng đều, rậm rạp giống như vạn tiễn tề phát trực tiếp tiến vào vực sâu không thấy.
Oanh.
Trong thâm uyên một tiếng trầm đục vang lên. Cả ngọn núi khổng lồ rung động.
Ầm ầm
Điện mang màu xanh ngập tràn trong mây mù cũng run rẩy, giống như là có năng lượng nào đó sắp bộc phát, trên không trung, gió nổi mây phun. Không gian run rẩy bất định khiến cho mọi người run rẩy, bất an.
- Giống như có chút không thích hợp.
- Giống như không ổn.
Tất cả mọi người nhìn nhau, đều cảm giác được một cỗ dự cảm không tốt.
- Không tốt, Tử Yên, chạy mau.
Sắc mặt Lục Thiếu Du khó coi, ngọn núi này đang run rẩy, bắt đầu rạn nứt. Điện mang trong biễn mây mù kia bắt đầu bành trướng, tất cả đã chứng minh không gian này sắp nổ tung.
Truyền âm nói xong Lục Thiếu Du không có chút do dự nào thu hồi bốn đầu hung khôi, thân hình nhanh chóng xông lên không trung.
- Đệ tử Hóa Vũ tông, chạy mau.
Phong Vũ Tôn giả đang định đi tìm Thanh Lôi Huyền Đằng, thế nhưng cảm nhận được khí tức kh*ng b* chung quanh, hắn hét lớn một tiếng, sắc mặt đại biến.
Nhưng mà ngay khi tất cả mọi người nhanh chóng chạy trốn, ngọn núi lớn gần thâm uyên khổng lồ trực tiếp run rẩy. Trong biển mây mù, lôi điện màu xanh bành trướng, cả thiên địa này bỗng nhiên có một cỗ lực lượng cuồng bạo xuất hiện khiến cho tất cả mọi người hãi hùng, khiếp vía.
Trong thiên địa, một loại lực lượng hủy diệt, đáng sợ lặng lẽ lan tràn trong không gian. Dưới cỗ khí tức hủy diệt này trong lòng mọi người đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh, trong lúc vô hình có dự cảm không tốt.