Phong Vũ Tôn giả nhìn hư ảnh dị thú cực lớn. Thực lực của Thanh Lôi Huyền Đằng này hắn đã thử qua, đương nhiên không muốn một mình đối phó với Thanh Lôi Huyền Đằng, đến lúc đó để tiểu tử này làm ngư ông đắc lợi. Ánh mắt hắn trầm xuống, nói:
- Thành giao, thú ảnh này hẳn là do Thanh Lôi Huyền Đằng biến thành. Nếu không giải quyết thứ này, ai cũng đừng mong có được Thanh Lôi Huyền Đằng.
- Phong Vũ Tôn giả, vậy thì ngươi cũng đừng giữ lại nữa a. Ngay cả khôi lỗi ta cũng lấy ra rồi.
Lục Thiếu Du cười nhạt nói.
Ngao.
Thú ảnh khổng lồ lần nữa lao thẳng tới, uy thế kinh người tràn ngập khiến cho mọi người ở phía xa bị áp bách, chân khí, linh lực trên người bị đình trệ.
Gia Cát Tây Phong vốn còn định tìm kiếm linh căn, thế nhưng hiện tại miệng đầy máu tươi. Dưới uy áp kh*ng b* kia thân hình hắn cơ hồ khó có thể nhúc nhích, đâu còn có thể đi tìm kiếm linh căn. Ánh mắt hắn tràn ngập vẻ ngưng trọng, đau lòng không thôi.
Nhìn hư ảnh dị thú giống rồng mà không phải là rồng lần nữa lao tới, Phong Vũ Tôn giả nhìn Lục Thiếu Du, dường như Lục Thiếu Du không động thủ thì hắn cũng không muốn động thủ.
- Kháo.
Lục Thiếu Du thầm mắng một tiếng, cũng không thèm để ý nữa. Tâm thần khẽ động, bốn đầu hung khôi lần nữa đánh ra. Bốn đạo quyền ấn giống như gợn sóng đánh về phía trước.
Nhìn Lục Thiếu Du thúc dục bốn đầu khôi lỗi, thân hình Phong Vũ Tôn giả trong nháy mắt tiến lên, khi thân ảnh hắn xuất hiện lần nữa đã tới trước hư ảnh dị thú. Thủ ấn biến hóa, từng đạo thủ ấn biến hóa, thủ ấn biến hóa, trước người hắn đột nhiên xuất hiện một khe nứt đen kịt.
Phanh Phanh.
Dưới một kích của bốn đầu hung khôi, không gian xuất hiện từng vết nứt đen kịt. Một mảng lớn mây mù bị đánh nát.
Vô số dây mây chằng chịt, nhỏ trong không gian lần nữa run lên. Trên Thiên độc hồn anh của Lục Tâm Đồng lần nữa tràn ra không ít hồn độc.